Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Lãng đãng

Ngày đầu tuần, thức dậy với một nỗi hoang mang mơ hồ. Tự nhắc bản thân "đừng lạc lối". 7 giờ hơn, hòa mình vào dòng chảy nhạt nhòa, vô vị của tuần mới như thường lệ. Cố nhìn cái balo mới sắm cho việc đi học, được an ủi chút ít.

Nhận mấy cái email ko đầu ko cuối lúc 8h sáng, chi chít những quy định mới cho team, cười nhạt và thấy chán kinh khủng. Lẽ ra ko nên đọc mấy thứ này vào ngày thứ 2. Hoặc là chẳng nên làm ở đây nữa cũng nên, nếu bản thân đã có tâm ý khinh khi như vậy.

Chiều, lấy cớ đi gặp khách hàng để biến khỏi mấy thứ chướng tai gai mắt. Bình sinh mình là đứa ghét những điều vô nghĩa và nhạt nhẽo. Mà càng sống thêm chút tuổi lại càng kỳ thị điều đó. Mình có thể chấp nhận ở một mình, từ ngày này qua ngày khác, từ tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác còn hơn là chung chạ và thỏa hiệp với sự hời hợt, nhạt thếch của lòng người xung quanh. Những lúc khó chịu trong người lại quay về thói quen cũ, xách xe chạy lòng vòng mấy con đường vắng vắng, vô định, vô nghĩ. SG sau bão trời cứ âm u, hiu hiu gió. Quán quen nơi con hẻm nhỏ bật mấy bản nhạc cũ của Lobo... Thề là có những khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi lướt qua trên những bộn bề, thất vọng và buồn chán, mình đã tin rằng sự sống chỉ cần đến ngay giờ khắc này thôi là đủ đầy, vì chỉ cần đưa chân dợm thêm một bước nữa, sóng gió biết đâu mà lường, những gian dối biết đâu mà tỏ?

Thế nhưng chẳng mấy ai được chết ngay khoảnh khắc an yên đó. Bởi vậy nên ta cứ phải sống để mong tìm thấy những an yên mới, trong những thực tại mong manh hy vọng, mờ hồ tin tưởng để rồi khi bất chợt nó đến, ta lại chưa sẵn sàng để ra đi.

Mình biết chuyện công ty chỉ là một cái cớ, nhưng mình sẽ cố gắng để ko lạc lối. Chắc phải ghi bùa chú dán khắp nơi để ko bị quên.


Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017

Đừng lạc lối

Muốn nhắc bản thân đừng lạc lối. Học thì cứ học, yêu thì cứ yêu, chồng kệ chồng, con thì tùy duyên.

Có những khoảng đời ko muốn nhớ, thôi đừng nhớ.

Ngày mai ai biết được mà lường. Ko dám nghĩ thôi đừng nghĩ.

Những hoang mang thả cho định mệnh.

Hiện tại đang trôi đi từng ngày, từng giờ. Đây mới là thứ nên nghĩ, nên nhớ.

Có những lúc mình củ chuối thật.

Thứ Hai, 23 tháng 10, 2017

Hà Nội nhớ

Hà Nội chào đón ta bằng cái lạnh 20 độ. Vừa đủ nhẹ nhàng, vừa đủ để co ro...

Trước khi đi đã được nhắc nhở trước áo, mũ, khăn ấm, tất dài cùng lời nhắn nhủ: "Em gói theo ít nắng Sài Gòn ra đây nhé!" Bước xuống sân bay, ngoài cái lạnh, ta ngỡ ngàng... Hà Nội sao lại thân quen quá đỗi?...

Bạn ra đón. Suốt dọc đường về co ro trên xe bus và huyên thuyên đủ chuyện. Ta ngẩn người trước vẻ lặng im, buồn buồn của những con phố qua ô cửa xe. Hai tiếng máy bay, hai tiếng xe bus và bữa cơm trưa nồng ấm tình thân nhà đứa bạn. Mà trước khi vào đến cửa nhà thì đã được chào đón nhiệt tình dọc khu xóm. Ta đùa: "Cháu ra đây tìm duyên ạ" thì được "hồi đáp" ngay tức khắc rằng: "Tầm cháu ngoài đây lấy vợ hai con hết rồi cháu ơi". Thất vọng ngầm, hic

Ngày thứ hai đã ấm hơn và trời hửng nắng. Ta nhắn tin thông báo: "Em thả nắng rồi nè, anh chị nhận được hết chưa ạ...". Hai đứa sau khi lòng vòng quanh khu Hưng Yên lại xuống Hà Nội. Ta lần nữa làm kẻ ngẩn ngơ với câu hỏi: Sao tất cả lại thân quen quá đỗi?

Chỉ được một buổi chiều nên không có cơ hội để đi bộ mà chỉ lòng vòng bằng xe máy. Hai đứa lại huyên thuyên chuyện trên trời dưới biển. Nó nhắc tới những kỷ niệm của nó và người ấy với Hà Nội, những con phố, những nơi ngày xưa đã đi qua... Chưa bao giờ nó nói nhiều như vậy nên ta chỉ lặng yên và lắng nghe, trong đầu lang mang suy nghĩ: Ôi, tình yêu là thứ quái gì mà làm con người ta mềm yếu và điên khùng vậy nhỉ.

Nó có kỷ niệm nên nó nhớ. Còn ta, sao cũng mang một nỗi nhớ quay quắt ở cái nơi lạ lẫm này? Ta nhớ gì đây? sao tự dưng lòng cứ lãng đãng một nỗi buồn không rõ. Nỗi nhớ không tên. Nỗi buồn cũng không duyên cớ. Sự thân quen không biết từ đâu? Có lẽ, vì hôm nay, con phố ấy chưa dứt được một mùa đông. Và ta, cũng chưa bao giờ quên được ngày cũ với những lời hứa chóng vội,  dù rằng đã rất xa xôi...

Hôm sau đi Hạ Long. Muốn chạy xe máy nhưng trời vẫn lạnh quá nên quyết định leo xe khách. Không một chút hối tiếc khi phải đi xe công cộng vì những trải nghiệm vô cùng thú vị. Thật ra, mọi thứ không tệ hại như mọi người vẫn cảnh báo khi ta nhìn sự việc ở một góc độ khác đi. Với ta, biển muôn đời vẫn là nơi để trút bỏ hết mọi tâm trạng. Đoàn ra Vịnh đông nhưng cuối cùng chỉ còn hai đứa là dám leo lên mấy cái động còn hoang sơ nhất. Nghĩ lại, thấy mình hào hứng quá hóa ra liều mạng.

Chỉ vừa một lần lướt qua, chưa đủ để gọi là hiểu và sống cùng Hà Nội nên mọi thứ cứ vẹn nguyên như trong tâm tưởng. Thêm nữa là, có lẽ ông trời thương khách Sài thành, để cho khí hậu rất dễ chịu nên Hà Nội cứ thế lặng im và dịu dàng trên từng con phố.

Vội vàng đến rồi vội vàng ra đi. Vần thơ còn dang dở... mong ngày trở lại chắc chắn sẽ viết cho hết nỗi lòng.

Ta về đây thả nắng lên hè phố
Rũ đông chưa sao cây vẫn trơ cành
Giấc sương tan phủ buồn lên lộc biếc
Một nửa mùa vương víu bởi mong manh...

Vì một số việc đột xuất mà thành ra lỡ hẹn với một vài người bạn... Mong ngày trở lại và chắc chắn sẽ trở lại. Ta hứa!

Giờ thì trở về với nắng nóng, tấp nập và công việc cùng những người bạn nhỏ của Sài Gòn thân yêu. Chợt nhớ... mùa tháng 3 đã về... (Lại nhớ, nhớ gì mà nhớ lắm vậy không biết, hic)


Sẻ - Giày bệt, nón kết và balo
2/2013

P/S: ...của ngày cũ và đến giờ nhìn lại HN vẫn thế, cảm giác thân quen đến lạ kỳ.

VẾT XƯỚC TRONG TIM

Có hai người lặng lẽ trước hoàng hôn
Họ chia tay trong một chiều gió nổi
Con đường chung bây giờ chia hai lối
Giải thoát rồi... nhưng không thấy an vui.

Nước mắt rơi đọng lại phía chân trời
Lời cho nhau phút này xa lạ quá
Dẫu mai đây bên đường ai gục ngã
Đau thấu trời chắc hờ hững... kệ nhau!

Họ trở về và gặm nhấm nỗi đau
Tự huyễn hoặc trái tim mình nguyên vẹn
Có ngờ đâu sau cái ngày ngào nghẹn
Lại cả đời  mang vết xước trong tim.

Ngày mai đây khi hoa nở bên thềm
Đưa tay hái lại thương hoài niệm cũ
Chuyện tình xưa với môi cười hé nụ
Sao không cố níu một lần...
Đến kiệt sức... hẵng buông.

(Sưu tầm)

P/S: lưu lại trong mớ kỷ niệm cũ, 3 năm rồi đọc lại vẫn thấy xót xa...


Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

we are special

Phía bên trong cánh tay trái...

Sẽ nhắc mình về sự có mặt của mình trong cuộc đời này

Sẽ nhắc mình nơi mình sẽ đến

Sẽ nhắc mình những người đã có ý nghĩa rất lớn với cuộc đời mình đến thời điểm này

Sẽ nhắc mình hãy luôn tìm kiếm

Và nhắc mình lời hứa với một người.

Cho dù đời sống này còn bao nhiêu nữa những ngang trái và trắc trở, vẫn luôn nhớ điều này, nhé!

SG, 14/10/2017


Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

Tùy duyên

Chiều ko mấy bận rộn, mình qua khách hàng xong ghé trường KHXHNV. Cuối tháng này trường sẽ hết nhận hồ sơ khóa học văn bằng 2 năm 2017. 60k cho bộ hồ sơ gồm 2 tờ giấy và một cái bìa như tờ giấy nháp. Hồ sơ còn bắt xác nhận thông tin ở địa phương. Mình tuột hết hứng. Bởi vậy mà mình chưa bao giờ thích đi học, cái kiểu thủ tục hàn lâm ở VN làm mình muốn lộn mửa. Nhưng buộc phải vậy thôi.
Việc đi học ngành này là dự định của năm trước, mà trường ko có lớp nên chuyển sang năm nay. Mà còn chưa biết có đủ số lượng để mở lớp ko. Bởi cứ bị phải lòng những thứ ko giống ai, ko ai chọn nên cứ mang số lận đận. 

Ngồi thẩn thờ trong sân trường, đầu óc rối bời bời. Mà sự thật nó đã rối từ mấy ngày nay rồi. Kiểu như đang phải đứng trước ngã ba đường, ko có lối nào được đi thẳng thân quen như đường cũ, bắt buộc phải rẽ...

Bạn sẽ làm gì khi đứng trước cái ngã ba nghiệt ngã ấy? bạn chẳng biết gì về thứ bạn sẽ gặp phía trước, điều gì đang đón đợi hay chực sẵn để bóp nát bạn. Bạn sẽ làm gì?

Mình rẽ phải, vì tay phải là tay mình thuận. 

Thật đấy! Ko tin bạn cứ thử một ngày nào đó dồn mình đến một ngã ba thật rộng lớn, ùn ùn xe cộ, trong khoảnh khắc bí bách ấy có phải bạn sẽ dẫn lái mình theo chiều thuận? nó làm cho bạn cảm thấy dễ dàng hơn, dù chẳng biết được con đường ấy có đúng hay là ko.

Mình ngồi mãi và muốn gọi cho ai đó để được nghe được một tiếng người. Một người nào đó chỉ lắng nghe mà ko phán xét, ko nói cả những điều đúng - sai, hơn - thiệt,  mấy thứ đó trong sách viết nhiều lắm, mình chán ngấy ra rồi.

Nhưng mình chẳng tìm được ai nên dẹp luôn!

Đường về mình vẫn suy nghĩ, mình nghĩ mãi cho tới lúc trời đổ mưa. Bộ hồ sơ ướt nhẹp nhìn ko ra chữ, bìa với chả ruột nhập chung thành một. Mình chửi thề mất mịa 60k với 2 tiếng đồng hồ ngồi suy nghĩ mỗi chuyện rẽ trái hay rẽ phải. 

Thôi kệ. Tùy duyên vậy. Mai đi mua bộ mới và thề ko mất thời gian nghĩ mấy chuyện vớ vẩn ấy nữa. Rẽ bên nào còn phải xem mình có đủ duyên để đi ko nữa.

Thế đấy, giờ lại còn có cả duyên nữa. Ôi, mình...


Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

Hà Giang xa nhớ

Tháng 9 Hà Giang, nơi đã từng muốn đến một lần trong đời, và đã từng rất muốn đi cùng anh.

***

Đặt vé từ tháng 2. Chuẩn bị hết các thứ bàn giao công việc, phép năm, quần quần áo áo... Đến sát ngày đi thì nghe tin bão toàn miền Bắc. Hai đứa muốn khóc tiếng Thổ mà chẳng đứa nào dám nói ra, sợ làm đứa kia nhụt chí. Mình thì cứ tin mình đi tới đâu trời đẹp tới đó, mà cũng ko dám nói, sợ lỡ trời ko đẹp thật thì chỉ có đường độn thổ.

***Nội Bài

9h sáng, Nội Bài nắng đẹp. Nếu đánh cược thì mình đã thắng chắc. Anh xuống tận sân bay đón. Mình quá bất ngờ và vui. Ôm anh thật chặt thay cho bao nhiêu điều định nói. Thôi ko nói gì nữa, mình hãy cứ thật vui, thật vui như vậy.

Ngay khoảnh khắc hạnh phúc nhất, bên cạnh là đứa bạn thân và anh, mình tin mình chẳng còn cần gì nữa. Và mình đã hứa từ nay về sau thôi đừng dằn vặt nhau về chuyện cũ nữa và cả tương lai, cái tương lại đã  đoan chắc mỗi đứa mỗi ngã, thì cũng hãy cố gắng bên cạnh nhau nơi tâm hồn. Từng đi qua rất nhiều cay đắng đủ mọi thứ trên đời, mình đã nghĩ sẽ chẳng còn điều gì mới lạ, có thể mang đến cho mình niềm vui hay sự bất ngờ, nhưng chính lúc ấy mình đã bắt đầu sống một cuộc sống khác.

***Hoàng Su Phì

Miền đất trong mơ của con bạn nối khố. Mình vẫn nhớ cái mặt cầu khẩn, thảo mai của nó hôm bàn địa điểm đi chơi "Tao muốn một lần đi ngắm lúa ở Hoàng Su Phì". Đi thì đi. Địa điểm được mình đánh dấu sau đó vì ngoài dự kiến nhưng lại được đến đầu tiên.

Ruộng bậc thang trải đều tăm tắp trên những sườn núi. Lúa mênh mông lúa, lúa chồng lên lúa, một số nơi lúa đã ửng vàng, một số vẫn còn xanh. Hai xe đi từ lúc chiều và lên tới nơi thì tối muộn. Cảnh sắc núi rừng gói trọn trong một buổi hoàng hôn bình yên đến quặn lòng. Anh xế huyên thuyên chỉ cho chỗ này chỗ kia, mình thì vừa mới sáng còn lặn ngụp ở phồn hoa đô thị, giờ đã thong dong nơi núi rừng nên hồn vía say chất ngất ko còn biết nói gì.

Đêm Hoàng Su Phì, rượu thóc cùng mấy người bạn. Ngồi kể nhau nghe những câu chuyện của hai miền Nam Bắc. Mình nghe, mình kể, mình uống và mình say. Bạn xế còn lạc cả đường về nhà. Ôi rượu là rượu, lần đầu tiên trong đời mình biết rượu nghĩa rượu tình có thể làm cho người ta say lạc cả lối về. 

Đùa thôi, cơn say nào mà chả lạc lối, nhỉ!

Hôm sau bọn mình đổ đèo để đi tiếp Hà Giang thì ôi thôi, là lần đầu tiên, mình bị say xe máy đến mức chỉ muốn xuống xe nằm tại chỗ, tới đâu tới. Ngồi sau ôm bạn xế mà đầu óc quay cuồng với đèo, ruột gan muốn lộn ngược ra ngoài trên từng khúc quanh. Nhớ lại mới chiều qua nơi này sao đẹp thế mà giờ đã thành ác mộng. Tội cho hai bạn xế lâu lâu phải dừng nghỉ để củng cố ruột gan và tầm nhìn cho hai bạn ôm. Hoàng Su Phì, mình ghim ở đây và sẽ nhớ mãi, nhớ miết.

***Hà Giang - Quản Bạ - Yên Minh

Lên tới Hà Giang mình ở lại một đêm. Ở đây thì uống rượu ngô, nồng và cay hơn rượu thóc. Đến giờ mình vẫn nhớ cái dư vị của nó, vì Sài Gòn thì chẳng có rượu để uống, mà mình thì mê tít món này, mê hơn bia.

Tối đi lòng vòng vài nơi trong thành phố. Có cái cột mốc 0km mà cộng đồng mạng vẫn kháo nhau phải đến để "sống ẩu". Mình cũng ẩu đại mấy bô đem về chưng avatar theo yêu cầu của "fan hâm mộ". Fan mê tít cái ảnh do chính tay fan chụp. Bức ảnh chụp có tâm nhất trong sự nghiệp chạy xe ôm mà.

Nhân vụ ảnh, mình với con bạn nối khố đi với nhau suốt 5 ngày về xem lại ảnh chỉ chụp chung được mấy tấm ở cột mốc này. Ko lúa, ko đèo, ko núi, ko hoa hòe gì hết. Thế đấy, bạn thân mà, phải thân ai nấy lo.

Sáng hôm sau nhập đoàn cùng các bạn bay ra sau để đi Đồng Văn. Đường đi dừng ở Quản Bạ, Yên Minh nghỉ ngơi, ăn trưa các kiểu. Các địa điểm như rừng thông Yên Minh hay cổng trời Quản Bạ đối với mình nó chẳng là gì cả, phong cảnh chỉ đẹp nhất ở cung đường đi. Đoạn này lúa ko nhiều như Hoàng Su Phì, đèo cũng ko dốc mấy nhưng núi rừng xanh bát ngát. Có mấy đoạn đèo lất phất mưa. Có mấy đoạn nhìn xuống thấy những bản làng lúp xúp giữa thung lũng. Núi nối tiếp núi, núi mọc lên trên núi. Thỉnh thoảng lại thấy xa tít có dòng thác tạo thành một vệt dài trắng xóa chạy dọc theo sườn núi. Lại có cả cây cổ thụ mọc vượt lên trên đỉnh núi, đứng ở đèo nhìn qua xa tít ko hiểu nổi sao nó lại to lớn đến độ có thể nhận ra nó là một cái cây riêng biệt đang đứng chênh vênh trên ngọn núi. Tới giờ mình cũng vẫn ko hiểu nổi.

***Đồng Văn - Lũng Cú

Ngả chiều thì bọn mình đến địa giới Đồng Văn. Cung đường Đồng Văn chỉ có núi đá, đúng theo nghĩa Cao nguyên đá, chỉ trồng ngô, tam giác mạch, có mấy chỗ bằng phẳng chút thì người Mông trồng rau củ, còn lại là cây bụi mọc khắp sườn núi.

Có đi rồi mới thấy núi non mình hùng vĩ thật. Nhưng người dân thì cơ cực và sống nương mình vào thiên nhiên là chính. Mình nghe nói trên các núi đá tai mèo, người Mông phải gùi đất từ dưới xuôi lên thả vào các hốc đá để trồng ngô. Bởi vậy mà nơi đây đặc trưng rượu ngô và mèn mén, vì chẳng thể trồng trỉa được thứ gì khác.

Như hoa tam giác mạch mình từng được nghe là nó đẹp lắm, là thiên đường sống ảo này nọ. Khi lên đến nơi mới biết tam giác mạch nổi tiếng vậy chẳng qua là vì ko trồng được cây khác. Hạt được lấy làm rượu và bánh. Mình ăn bánh và thấy nó chả có gì ngon, nhưng có thể làm no bụng.

Bốn giờ chiều bọn mình dừng ở Dinh thự Nhà Họ Vương. Mình ko vào mà ngồi ngoài uống rượu ngô, ăn thịt nướng và ngắm hoàng hôn xuống núi. Lúc đó nhớ nhớ câu hát gì của Trịnh:

Mười năm sau áo bay đường chiều
Bàn chân trên phố xa lạ nhiều
Có người lòng như nắng qua đèo...

Đúng thật là vạt nắng buổi hoàng hôn ở núi nó yếu ớt, mỏng mảnh và buồn heo hút. Tưởng chừng như chỉ thêm lần chớp mắt là con nắng sẽ mất hút ngay sau núi. Nhưng nắng vẫn còn đó, có mà như ko có . Mình lâng lâng, vì rượu, vì cảnh chiều hay vì thứ gì khác? nhưng đến giờ mình ko quên được.

Đêm Đồng Văn cả đám say khướt, rượu ngô và thắng cố. Này là uống vì vui, uống làm quen, uống để sát phạt nhau... Ôi thôi, 12 cái mạng đủ ba miền Bắc Trung Nam quậy tan nát cái quán đến nỗi lúc về mình cứ thấy tội tội cho bạn chủ nhỏ.

Thế đấy, Đồng Văn chẳng có gì, chỉ có rượu nên say là phải.

Sáng sớm mình với con bạn lòng vòng khu phố cổ rồi cùng hai xế đi tiếp lên Lũng Cú. Suốt dọc đường đi lên mây vẫn còn bồng bềnh ở lưng chừng núi. Không khí trong lành, tinh khôi, đẹp như tranh vẽ. Mình ngắm để nhớ, ko chụp ảnh mấy vì sẽ chẳng có vật chất hữu hình nào có thể diễn tả hết được cảnh sắc lúc này, trong một sớm tinh mơ, nơi núi rừng bạt ngàn, được bên cạnh những người mà mình yêu thương và tin tưởng nhất.

Cột cờ! Cột cờ thì... chỉ có cái cột và lá cờ. Thế đấy, mình đã nói tất cả chỉ đẹp ở cung đường đi mà. Cũng chụp được vài ảnh để đánh dấu một năm với hai cột mốc, một Nam và một Bắc. Một năm sống vậy, đủ chưa nhỉ?

***Hà Nội

Đi lên suốt 4 ngày mà về chỉ vỏn vẹn 1 ngày 1 đêm, buồn đến nao lòng. Sáng sớm ngày cuối cùng Hà Nội đón bọn mình bằng cơn mưa tầm tã. Cả đám đi bộ lướt thướt từ bờ hồ về khách sạn khu phố cổ chẳng nói với nhau được mấy. Mình thì vừa mệt, vừa buồn ngủ, vừa lâng lâng chẳng biết vì cái gì.

Hà Nội với mình ko còn lạ nên mình tách đoàn đi thăm vài người bạn. Gặp lại sếp cũ và bạn đồng nghiệp chi nhánh thì y như cá gặp nước. Này là hàng hóa, này là khách khứa, này là công ty này nọ. Mình tất nhiên thấy quen thuộc và vui, nhưng len lỏi một nỗi buồn sâu thẳm, mình đã trở về với cuộc sống thực, rất thực rồi.

Bữa ăn cuối cùng trong chuyến đi là tô miến mấy đứa em nấu cho. Cứ phải ép chị ăn, vì quý chị, vì chị ra chơi lần nào cũng nhớ tới bọn em. Thấy ấm lòng thiệt chứ.

***

Mình đi chơi chẳng mê mấy thứ mà thiên hạ thường mê, cứ bị say mây say gió, say những nơi còn mang dấu hoang sơ, say vì bạn đồng hành, say rượu, nay còn biết say cả xe ôm nữa.

Chuyến đi này mình ko nhắc đến đồ ăn vì ko ăn được mấy. Vùng này nguyên liệu thiếu thốn, vận chuyển khó khăn nên đồ ăn ko phong phú, vị cũng khác. Chỉ có rượu làm mình say miết tới giờ.

Sau Hà Giang chắc còn lâu lắm mình mới đi chơi núi rừng trở lại. Cho nỗi nhớ nguôi nguôi bớt, cho lòng người quên nhau bớt. Thế đấy, cứ mê đi bụi, mà đôi lần đi về cứ ngây ngất nhớ, rồi chẳng đi được bao nhiêu.

Đây cũng là chuyến đi có lẽ làm thay đổi suy nghĩ trong lòng mình nhiều nhất. Chuyến đi làm mình bắt đầu có những dự định mới. Vậy đó, tuổi trẻ chúng ta được bao nhiêu lần như thế, nhỉ?

Hà Giang, 27/9 - 01/10/17





Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Come back

12:59 pm bật máy tính trên văn phòng để trở lại với công việc, cảm giác thân quen vô cùng. Sau 5 ngày đêm vỡ òa với nhiều cảm xúc, chính thức đi cày trở lại.

Biết nói gì với một đoạn đời vừa đi qua nhỉ? Nói làm sao cho bằng hết được cảm xúc ấy...


Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Nothing

Bạn sẽ làm gì khi biết có những người luôn cần có bạn, để an ủi, để sẻ chia, để dìu dắt... nhưng bản thân bạn lại đang mang quá nhiều nỗi đau để có thể chữa lành cho họ.

Bạn ko bình yên, làm sao ủi an một tâm hồn?

Vậy nỗi đau của bạn là gì mà mãi bạn vẫn ko hết? Là gì vậy?

Hình như lần thứ 2 trong đời bật khóc khi nghe điện thoại của ba. Mình phải làm sao? Phải sống như thế nào để ko buồn, để mãi là mình của ngày xưa trong lòng mọi người?

Lạc lối quá...

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Người cũ

Một người cũ vẫn yêu một con người cũ
Bỏ người mới bơ vơ trong một người cũ
Một người cũ chạy tìm một người mới
Để bơ vơ giữa chính mình vẫn cũ.

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

Chiều

Chiều muộn đứng bên ô cửa lầu 5 văn phòng nhìn xuống đường phố.

Thời tiết ảnh hưởng áp thấp nên cứ mưa lất phất, mây trời mờ ảo. Đứng bên trong ô cửa kính nhưng vẫn cảm nhận được bên ngoài gió lớn. Thành phố xao xác chuyển động đều đặn dưới chân như những mô hình trò chơi thu nhỏ trong phim hoạt hình thời cũ.

Trời tháng 8, Sài Gòn chẳng có mùa thu sao lòng buồn tan nát. Nghĩ thầm giá như mình ko buồn thì giờ mình sẽ đi hẹn hò, mình ko buồn mình sẽ hòa vào dòng người dưới kia để ko thấy cô đơn. Và nếu mình ko buồn, mình sẽ ước có anh ở đây để nhìn ngắm thành phố về đêm cùng mình. Buồn cười thật, con người ta có thể buồn đến mức ko dám nghĩ đến việc để cho một người bên cạnh, sợ họ buồn theo mình, hoặc sợ mình ko đủ sức để vui cùng họ.

Gia đình là gì nhỉ? Người yêu, người tình có thể phân biệt được? Ước mơ và niềm trông đợi có cùng là một?

Lòng người bao la quá, cho những hơn thua được mất nhưng lại quá hẹp hòi để giữ gìn trái tim một con người. Những đổ vỡ có quá khó để hàn gắn, với một đứa như mình - ko bao giờ có khoảng giữa - một là tất cả, hai là ko là gì cả - hoặc giữ lấy trọn vẹn hoặc vứt đi. Cứ như thế rồi thành buồn, thành khổ...

Thành phố bị nuốt chửng bởi màn đêm để thắp lên những tia sáng lung linh dọc bên đường. Thành phố chọn lựa những ngọn đèn để ko đánh mất mình hay đánh đổi một ngày để được lấp lánh? Mình tự hỏi.

Phố nay buồn quá. Anh có buồn?


Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Linh tinh quê nhà

Về sắm cho mẹ ít đồ, may cho mẹ thêm bộ áo dài mà thấy mẹ vui như trẻ con được quà. Tự nhiên thấy chạnh lòng...

31 tuổi, bị cuộc đời xô qua đẩy lại, liệu mình còn tìm thấy được niềm vui nào đơn sơ như khi mẹ may được bộ áo dài mới? Khóe mắt mẹ nheo lại khi cười. Đó là dấu hiệu người ta già đi và già trong niềm vui cũng là một điều đáng để già.

Ngẫm lại những ngày cũ, nếu ngày đó mình lèo lái số phận sang một hướng khác hoàn toàn bằng một cái gật đầu, thì liệu rằng mình còn có giây phút này, ngồi cùng mẹ và cười?

Bằng lăng vẫn tím ngát trên con phố. Xách máy đi chụp hình nhưng chẳng giữ lại tấm nào. Chợt nhận ra rằng ta yêu một loài hoa cũng bởi ta đã từng yêu một người. Hoa mỗi mùa vẫn nở nhưng người ko còn cùng ta chuyện trò. Hoa chẳng còn mang nghĩa gì nữa. Sắc tím còn lại chỉ là một màu buồn nhớ.

Gặp lại bạn cũ. Những câu chuyện làm mình thấy nhiều động lực vô cùng. Nghĩ buồn cười lắm. Ngày trước bạn cứ hay nhìn vào cuộc sống sôi  nổi của mình để sống tích cực hơn. Còn bây giờ, khi bạn lui về ở ẩn, khi mình bôn ba đã đủ mệt nhoài thì mình lại nhìn ngược về sự bình yên của bạn mà ao ước.

Chở mẹ đi lòng vòng rồi hỏi nhà còn thiếu gì ko con mua. Mẹ nói nhà chẳng thiếu gì, chỉ thiếu con... nghe mà đau lòng thiệt chớ. Mẹ vẫn hay ca kệ, nhà đẻ cho lắm rồi chẳng đứa nào ở nhà; rồi thì là nhà người ta có cháu hết rồi; rồi lại mẹ sửa nhà chuẩn bị cho dâu rể về hết rồi mà sao chẳng đứa nào chịu dắt về...

Rồi lâu lâu lại nói chồng con chi cho khổ, ở vậy cho sướng thân đi con. Cũng là mẹ. Mẹ sao quá mâu thuẫn vậy con phải sống làm sao???

Nói chớ mình thì chưa bao giờ bất cần đến độ chẳng cần chồng. Cần chớ. Có rất nhiều lý do để cần như là Cần một người cha cho con, cần một bàn tay mạnh mẽ để bế thốc sinh linh bé nhỏ ấy lên những buổi chiều đi dạo, cho con gái những lời khuyên dạy cứng rắn và bao dung từ quan điểm của một người cha... điều mà mình chưa bao giờ được có trong đời. Và nhất là cần một người bên cạnh lúc về già. Vẫn hay nói với mẹ, tụi con trẻ khỏe để tự mãn rằng mình chẳng cần ai, nhưng đến cuối đời như cha mẹ mới hiểu được hết nghĩa vợ chồng. Cha mẹ dù có cãi vả nhau đến mấy chứ chỉ cần nghe nhau mệt mệt trong người, khó ngủ đêm đêm là lo lắng, là cơm cháo. Điều mà mấy đứa con trẻ khỏe chẳng làm được cho cha mẹ của mình.

Nhớ có lần mẹ bệnh quá, thủ thỉ đâu với đứa bạn thân kéo mình về quê làm cho có mẹ có con. Lúc nghe nó nói lại mà mình chảy nước mắt. Khi bản thân đứng trong hoàn cảnh đó mới hiểu được những chuyện cũ... thôi ko trách nhau nữa. Nhưng cũng từ chuyện cũ mà mình quyết định gạt đi cảm xúc để ko quay đầu về nhà. Số phận và trách nhiệm của mình là ở đây, chính mình mới hiểu được mình cần gì muốn gì và sẽ làm được gì.

Ra đi và khẳng định chắc chắn với mẹ rằng rể của mẹ sẽ về, để từ từ con dẫn về... Nói thì nói vậy, chứ trong cái thời đại mỳ ăn liền 4.0 này để tìm một người hiểu được giá trị của gia đình, biết trân quý, vun vén cuộc định mệnh bị/được ở bên nhau, biết chấp nhận và sửa chữa cho nhau... biết khi mô mới tìm được. Nhưng mà an ủi người già thì cũng đâu có tội, nhỉ?




Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Giải thoát

Khi chiếc cầu nối giữa ký ức và hiện tại bị mất đi, dẫu lý do là gì, dẫu là cố tình hay vô ý, vẫn thừa lại khoảng trống thênh thang đến nghẹn ngào. Ta như kẻ bước hụt chân vào bóng tối, đầy sợ hãi và hoang mang. 

Tôi gặp anh một chiều tháng Tư ngột ngạt và nóng buốt. Tự cõi lòng cũng mệt nhoài như cảnh vật. Lẽ ra chúng ta ko nên gặp nhau buổi chiều hôm ấy, khi mà cả hai đang quá đau đớn, vì quá khứ, vì hiện tại và vì chính chúng ta đang nung nấu ý định hủy diệt luôn cái tương lai buộc phải sinh sôi trên những dày vò đau khổ của ngày cũ.

Trong những sẻ chia nửa chừng, ngại ngần và có pha chút chua chát về cuộc đời, giá như chúng ta có thể ôm nhau mà khóc đơn giản như những đứa trẻ biếng học, chắc có lẽ lòng đã nhẹ nhàng hơn. Đôi ba vết thương được chữa lành như một phép màu của sự yêu thương ngay khoảnh khắc ấy, rồi đời sẽ lành lặn từng chút một. Thế nhưng chúng ta đã quá kiêu hãnh. Rằng những gì từng tha thiết và trân trọng, hoặc ta được chết cùng nó trong phút huy hoàng nhất hoặc ta phải giết chết nó để mà sống tiếp. Tôi và anh đã ko thể chữa lành cho nhau. Chúng ta vứt bỏ những kỷ niệm đẹp như người ta vung tay ném thức ăn thừa vào thùng rác. Những dấu tích thiêng liêng bị chà đạp như những kẻ ngoại đạo đang bán bổ thánh thần. Điều đó là chúng ta vui thú, nụ cười chua chát lẫn trong hơi thở nặng nhọc của những kẻ đang gắng sức hủy diệt chính linh hồn và thể xác của mình.

Mọi thứ chết lịm trong giây phút ngắn ngủi. Chiếc cầu nối giữa ký ức và hiện tại được khơi dựng lại trên đống xác hoang tàn. Từng ngày cũ lại ùa về, từng khắc từng khắc một, sống động và hồn nhiên như mới vừa hôm qua. Ta mỉm cười. Hài lòng.

For 14/04/2017
Trầm

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

Hà Nội - ngày rất khác

Hà Nội đã ko còn xa lạ, hay là Hà Nội đã thân quen từ ngày đầu đặt chân đến trong một buổi mưa phùn.

Hà Nội chưa bao giờ làm mình chán ngán, nhưng vẫn giãy nãy nên với sếp: - Em chẳng ở lại thêm đâu, em giải quyết xong việc rồi về trước...

Chẳng qua là biết nán lại thêm vài ngày cũng ko có ai đi chơi cùng vì ra đúng vào những ngày giữa tuần.

Lần đầu tiên Hà Nội đón mình mà trời ko mưa. Với tâm thế là đi công việc nên bận và mệt. Điện thoại réo suốt, ăn một bữa cũng ko ngon lành. Nhưng rồi vẫn bị dao động khi ánh mắt chạm vào những ô kiếng sân bay. Lạ thật, lòng ko nhớ ai, chỉ thấy nhớ chính mình vì cái "mình" đang đứng đây sao khác ngày cũ quá sức. Cũng chẳng bồi hồi được bao lâu, xe công ty đưa đi khách hàng chạy suốt ba tỉnh trong một buổi chiều. Từng Hà Nội vụt qua ô cửa xe một cách lặng lẽ, mình chẳng biết nói gì, Hà Nội cũng im lặng đến tê lòng.

Công việc suôn sẻ. Chắc có lẽ con gái miền Nam nên mọi việc dễ dàng hơn. Chào nhau bằng câu nói đùa: - Rất mong gặp lại nhưng ko phải là ở nhà máy nhé.

Hẹn với mấy đứa em. Cũng hay là trong muộn vàn gương mặt quen, thân và gần ở cái đất này thì mình lại chọn gặp lại mấy nhóc ở xa lắc. Nhiều khi tự hỏi, vì một lý do nào đó ko biết bọn nó có dành cho mình sự quan tâm quá đặc biệt ko, hay đó là văn hóa vùng miền, mà mình luôn cảm thấy vui và cảm động bởi sự đáng yêu của bọn nhỏ. Một ngày dài ở nơi xa lạ mà vẫn có người đợi cơm tối là vui lắm rồi. Hẹn gặp lại nhau ngày gần nhất. Mà ngày gần nhất là ngày nào? Tháng Chín?

Mình đã khác, rất khác. Nhưng có những thói quen ko bỏ được. Một trong số đó là thích đi lang thang một mình. Lần đầu tiên lòng vòng phố cổ buổi sáng sớm, câu hỏi cứ đong đưa trong đầu: - Hà Nội sao lắm cụ già thế nhỉ? Nếu những cụ này một ngày nào đó ko còn ra công viên nữa thì những cụ khác có còn ko? Hà Nội liệu có khác? Như mình chẳng hạn?

Nhưng dẫu gì khi nhìn lại, mình có thật sự khác? khi vẫn bị dao dộng bởi những điều rất nhỏ, những cảm giác rất khó nói ra. Điều này mình xin giữ lại cho riêng mình, như một bí mật.

Hẹn gặp lại Hà Nội. Nhưng ko phải ở các nhà máy nhé!

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

YES - NO - CANCEL

Hồi trước khi còn là sinh viên, có bạn IT khi đang sửa máy tính cho mình hỏi rằng:

- Nếu máy tính tự nhiên xuất hiện dòng lệnh lạ và bảo em chọn YES/NO em sẽ làm gì?

Mình ngần ngừ, kiểu như ko biết làm sao thì bạn ấy bảo:

- Ko biết thì em cứ tắt luôn cửa sổ hoặc click CANCEL nếu có lệnh đó.

Cũng hơn 10 năm, sau này gặp nhau bạn vẫn hay nhắc lại câu chuyện đó. Lại đùa rằng: cuộc sống đôi khi cũng như máy tính, cái gì bản thân còn mơ hồ, ko rõ ràng, ko chắc chắn, ko thể chịu trách nhiệm đến cùng cho một cái click CHỌN thì cứ cancel. 

- ...bởi ngày đó anh chẳng rõ được em nghĩ gì nên anh cancel...

Ồ thế hóa ra ngày đó mình bị bỏ chứ ko phải là mình đã bỏ qua người ta sao???

****

Khép lại câu chuyện nửa đùa nửa thật đời sinh viên. Bây giờ lại thấy mình thật sự tắt đi rất nhiều khung cửa sổ chứa những dòng lệnh mơ hồ, phức tạp. Sợ hãi khi phải lựa chọn và chịu trách nhiệm về cảm xúc của một ai đó. Sợ phải đối mặt với tình cảnh ko vui vẻ gì của những người thân yêu mà vẫn phải nói cười, chia sẻ...

Bơ đi, lơ đi, ngơ ngơ như mình chẳng biết gì. Rồi những khung cửa sổ cũng lần lượt tắt đi, màn hình yên ả bằng phẳng. Dấu ấn còn lại là sự day dứt mà chỉ mình mình biết được, và tự lơ đi.

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Khi khoảng cách của mặt trăng và trái đất gần nhau nhất

Đêm...

- Từ khi có ý thức về tình yêu, em đã biết được trong đời mình sẽ ngủ với ba người đàn ông anh ạ.
- Sao thế em? Anh ôm ghì cô vào lòng mình và khẽ hôn lên tóc.
- Người đầu tiên là người đàn ông mà em yêu nhất. Người thứ hai là kẻ mà em khinh bỉ nhất và người cuối cùng là chồng em.
- Em yêu...
- Nếu cuộc đời em may mắn, thì ba người đàn ông đó sẽ rút ngắn thành hai. Người đầu tiên cũng sẽ thành kẻ thứ hai hoặc kẻ thứ hai và người cuối cùng là một. Nếu là một tức là em đã yêu người thứ nhất ấy rất nhiều, yêu cho đến tận cùng con người họ. Còn nếu là trường hợp thứ hai, em sẽ yêu chồng mình hơn tất cả.
- Tại sao phải như vậy hả em? Đừng hủy hoại bản thân mình như vậy có được ko em? Anh áp mặt mình vào mặt cô và dù trong bóng tối anh vẫn cảm nhận được gương mặt ấy bình thản đến lạnh băng.
- Sau đêm nay anh sẽ bị cuộc sống này hủy hoại. Hết những người xung quanh anh sẽ làm anh chán ghét, mệt nhọc và anh sẽ đổ gục vì nỗi đau và những dày vò của quá khứ, vì những sai lầm ko thể làm lại của mình. Khi đó ký ức sẽ chết theo anh và tất cả sẽ chìm vào lãng quên, nhanh chóng và ko thể chối từ như cách người ta xúc từng xẻng đất lấp đầy một hầm mộ mới. Còn em, sẽ ko có bất cứ thứ gì mang hình hài vật chất trong thế giới con người có thể hủy hoại em được ngoại trừ chính bản thân em. Vì vậy phải tự hủy hoại mình là cách duy nhất để em lãng quên, để em bắt đầu và em tồn tại. Điều gì trân quý và thiêng liêng nhất sẽ phải hủy hoại bằng cách bỉ ổi và khinh miệt nhất.
- Vậy giờ đây em coi anh là gì hả em? Có còn là người đầu tiên của em, hay là...?
Anh cay đắng hỏi cô và chỉ nhận được sự im lặng, rồi tất cả chìm vào bóng tối, say đắm và đê mê.

5h sáng, chuyến xe đưa anh đi đón cô dâu. Loay hoay lục tìm chiếc nhẫn cưới cất trong ví, anh thấy lòng mình nặng trĩu và chát đắng. Anh nhận ra chân mình đang đi trên lối cỏ tiến gần tới hầm mộ của đời mình, một cách hồn nhiên và xót xa.

Một năm sau, người ta thấy cô và người đàn ông vừa năm trước đã chăm sóc cô trong bệnh viện vì một tai nạn lúc rạng sáng ở miền đồng thảo, họ đang hưởng tuần trăng mật ở đúng cái nơi mà cô và anh đã từng ao ước sẽ đến cùng nhau một ngày như thế này. Cô đang mỉm cười và rạng rỡ trong vòng tay người đàn ông đứng thứ hai và cũng là người cuối cùng của cuộc đời mình.

Khoảnh khắc ngắn ngủi khi mà khoảng cách giữa mặt trăng và trái đất gần nhau nhất cũng là khi hai thực thể ấy bắt đầu một chu kỳ tồn tại mới, xa dần và hỗn độn, ngẫu nhiên và có chủ ý theo quy luật tự nhiên.

SG 14.11.16
Sẻ

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016

Chuyện con mèo

Tôi có một con mèo. Hay đúng hơn là tôi đã từng có một con mèo. Tôi nhặt nó từ mái nhà. Con mèo vệnh lấm lem và luôn hốt hoảng trước con người. Tôi đã sở hữu nó, đầy yêu thương lẫn tự hào.

Nó lớn từng ngày. Đợi tôi đi làm về, chờ tôi cho ăn, quấn quýt và nũng nịu. Tôi chăm nó đẻ lứa thứ nhất, rồi lứa thứ hai... đang mang bầu thì nó bẵng đi đâu mất. Tôi tìm kiếm, tôi lo lắng, tôi buồn bã, tôi trách móc sao nó bỏ tôi mà đi...

Lâu sau đó, khi tôi đã bắt đầu quên chuyện con mèo thì một hôm đang ngồi uống bia với mấy người hàng xóm, họ nói xóm này có người chuyên bẫy mèo ăn thịt, bữa thấy có con mèo vệnh đang mang bầu trúng bã nằm chết tươi trước ngõ... Bia bữa đó sao mà đắng nghét. Con mèo vệnh - và nó đang mang bầu.

Mấy hôm sau em gái tôi mang về 2 con mèo. Nó muốn nuôi, muốn thay thế con mèo đã mất. Tôi đã tức giận quát tháo ầm ĩ, bắt nó đem vứt 2 con mèo ngay lập tức.

Suốt thời gian sau đó chúng tôi ko bao giờ nhắc lại chuyện mèo. Tôi đã làm tổn thương sự cố gắng của đứa em gái, và vô cùng tàn nhẫn với 2 con mèo, với một lý do duy nhất: Dẫu có yêu thương và chăm sóc nó đến nhường nào, tôi vẫn ko thể bảo vệ nó trước con người. Ko thể bảo vệ, nên tôi ko muốn sở hữu nữa.

***
Hôm nay, trong khoảnh khắc chưa đầy 10 giây thang máy đi từ tầng trệt lên tầng 4, tôi đã vô cùng muốn có thể kể cho bạn nghe câu chuyện con mèo. Để tôi xoa dịu bớt phần nào những nỗi đau chôn giấu trong lòng mình, và để bạn hiểu tại sao tôi luôn lạnh lùng với bạn như vậy. Giá như tôi có thể kể với bạn, tôi muốn lắm nhưng chẳng làm gì cả. Những ấm áp trao đi chỉ dội lại toàn giá lạnh. Mọi thứ đã đóng băng nơi tôi. Và giờ đây tôi tự hỏi: Có khi nào bạn thấy ớn lạnh khi đứng cạnh tôi ko?

***
Đoạn ngắn duy nhất tôi viết cho bạn. Như một dấu ấn sẽ phai tàn theo thời gian.
Thương và quý!

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

Có tồn tại thế giới hai mặt trăng cho chúng ta?

Liệu có tồn tại một thế giới hai mặt trăng như trong 1Q84?

Mình vẫn hay ngước nhìn trăng và tự hỏi liệu có một thế giới nào đó mà chúng ta có thể vượt thoát ra khỏi cuộc sống này để bước vào đó, thật bình lặng và an yên.

Nơi đó chúng ta ko day dứt về quá khứ, ko lo lắng cho tương lai. Cuộc sống giản đơn như những đứa trẻ nô đùa dưới ánh mặt trời mà ko sợ bị bố mẹ la mắng.

Nơi đó chúng ta có thể bảo toàn trọn vẹn xúc cảm đầu tiên mà ko bị sự khắc nghiệt của cuộc sống này cào cấu, bào mòn đi những yêu thương. Cái chạm tay đầu tiên sẽ rung động mãi trong tim cho đến khi ta siết tay nhau lần cuối cùng trước cái chết.

Nơi đó chúng ta ko đeo đuổi quá nhiều trông đợi để rồi thất vọng. Yêu thương ko cạn kiệt bởi những hờn ghen và tủi thân rất con người.

Nơi đó liệu có khi nào thời gian sẽ xoay chiều vặn xoắn để ta gặp nhau ở buổi ban sơ. Khi ta chưa mang vác quá nhiều trách nhiệm và nỗi đau, vậy nên ta cười - khóc như đứa trẻ mới chào đời, rồi hoan hỉ bước vào đời và vung đắp lên nhau từng êm ấm, để ta biết được thế nào yêu và được yêu một cách trọn vẹn.

Nơi đó, ko tồn tại. Nên mình để bạn lại đâu đó trên con đường mình đi qua, và ném mọi cảm xúc vào sỏi đá ven đường. Mong đời rồi sẽ bình yên.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Quãng đời ba bốn

Tháng 7 rồi cũng qua. Khoảng thời gian ghi lại những miền ký ức đầy bi tráng trong ba bốn năm trở lại đây. Ba bốn năm khác nhiều những năm trước đó và khác hẳn năm của hiện tại. Nếu cho rằng đời người có hai màu đen trắng thì con số ba bốn đó như một ranh giới chuyển tiếp màu xam xám mà ta chẳng thể nhận ra khi đang bước qua, nhưng lại rất rõ ràng khi đã thoát khỏi nó.

"Nếu ví đời người như một ngày thì 30 tuổi là lúc giữa trưa. Khi mà ánh hào quang trên đầu là bóng đen dưới chân. Ta phải giẫm lên nó để tiến lên phía trước". Được nghe câu này khi hai mươi tuổi, thề với lòng là sẽ bước qua bóng đen ấy lúc 25 tuổi, tức là đi nhanh đi trước quy luật. Nhưng cuối cùng cũng ko thoát được cái lý thuyết chung chung ấy. Đoạn đời 30 nghiệt ngã khi đôi chân giẫm lên những hào quang chóng vánh đã đạt được để bước vào một vùng đời mới khác hẳn với những gì bản thân đã từng tin tưởng, từng thề thốt.

Tháng 7 dành trọn thời gian cho công việc. Khoác lên người bộ cánh xinh xắn cho buổi sáng, cả ngày vùi đầu trong công việc và nuông chiều bản thân vào chiều tối với những sở thích riêng. Thế giới xung quanh vẫn như ngày cũ. Ngày cũ tức là đoạn đời của ba bốn năm gần đây. Vẫn thấy mình quá khác biệt với những người xung quanh, kể cả bạn bè, đồng nghiệp và nhất là gia đình. Chẳng có sở thích hay đam mê nào được dung hòa. Chẳng có quan điểm sống nào tìm được điểm chung. Chỉ là cái thời gian ba bốn ấy ta luôn tìm cách để hòa mình vào thế giới và rồi cũng tìm thấy điểm chung. Còn bây giờ ta tách bạch cuộc sống của mình ra khỏi mớ hỗn độn kia, xây dựng cho nó một thành lũy riêng và bảo vệ nó đến cùng.

Việc bảo vệ thành lũy cùng làm mất đi một vài người bạn mà khoảng đời ba bốn đã từng rất thân quen. Ko tìm thấy điểm chung là lý do rất nhỏ. Cái lớn hơn là vì ko muốn dính dấp tới bất cứ điều gì liên quan đến quãng đời xam xám trước đó nữa. Đoạn tuyệt quá khứ, kiểu kiểu vậy.

Công việc như là điều cứu rỗi vững bền ko hề khoa trương hay hàm ơn trong những bước khập khiễng ban đầu khi đi vào đoạn đường mới. Tôi trả lương cho anh và anh hãy làm việc xứng đáng những gì tôi đã bỏ ra. Chấm hết. Trong căn phòng với năm cái ghế xoay, năm cái màn hình bất động và năm con người biết suy nghĩ được gọi là team-work, dù gắn kết và đồng lòng đến mấy vẫn thấy mình ko trọn vẹn thuộc về nơi đó bởi bức tường được dựng lên quá cao, quá xa. Tuy nhiên, đó là nơi đã từng dụi đầu vào để trốn chạy nỗi buồn thì dù gì nó cũng mang một ý nghĩa rất lớn. Một dấu ấn chẳng thể quên. Ta chấp nhận sống với một thế giới sòng phẳng, ko xe xua, ko chứa chấp tình cảm hay bất cứ lòng trắc ẩn nào.

Tháng 7 năm hiện tại trời vẫn mưa đều như mọi năm. Chẳng còn vần thơ nào được viết nữa. Dù đên đêm mưa vẫn rơi nghiêng dưới đèn đường mỗi khi bất chợt chạy ra phố. Có những góc đường hờn hờn tủi tủi khi ta dửng dưng bước qua ko ngoái đầu nhìn lại. Chắc có lẽ đã quên? Lại thêm một thực thể ko thể hòa nhập vì ko thể giải bày tâm cang như thế nào để được thấu hiểu. Ta thản nhiên đi qua những ký ức hữu hình với cõi lòng giông bão.Tự nhủ rằng cái khoảng đời xam xám đã qua rồi, hết sạch rồi.

Tháng 7, dấu mốc trở thành người giữ lửa. Gia đình cần một đứa con gái mạnh mẽ và đứa con đỡ đầu (đầu tiên) cần một người nâng đỡ đức tin. Hai điều này có lẽ làm ta luống cuống và thiếu tự tin nhất. Khi mà tâm hồn mình như kẻ vừa mới ốm dậy thì làm sao để dìu dắt thêm người khác. Nhưng gia đình vẫn là điều níu kéo cuối cùng khi ta gục ngã và là chăm sóc cho những hồi sinh đầu tiên, vì thế mà tâm hồn lại được sống. Càng thêm tuổi càng thấm thía sau này mình sẽ là người mẹ thật tốt và tìm thấy người cha cũng thật tốt cho những đứa con bé bỏng. Chắc chắn phải như thế.

Tháng 7 ko biết có bao nhiêu con người trên trái đất này vẫn còn đau đáu về nhau? hoặc có một sự đau đáu đơn phương nào đó ko? Vết thương nào rồi cũng thành sẹo. Phải mang những vệt sẹo trên thân thể là điều chẳng ai muốn, chắc chắn rồi. Nhưng nó minh chứng cho việc vết thương đã lành lại. Quãng đời còn lại ta sống phải chấp nhận sự bất toàn trên thân thể ấy. Từng vết sẹo là dấu ấn miên viễn của ký ức đã đi qua, chẳng thể nào xóa đi được.

Sẻ

Tìm một ngày thật dài để viết thật nhiều, viết ko lúng túng, ko méo mó bởi xúc cảm và tiếng đời. Nhưng chẳng được. Thôi, tạm tạm vậy.












Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Tóc hạ

Chủ nhật xưa có người cầm hương tóc
Đến tặng tôi lạ lẫm chút thiên đàng
Tay vuốt mãi giọt buồn rơi thành khóc
Mười năm rồi đọng khối vẫn chưa tan

Mùa hạ đã phố phường nghiêng dù, nón
Ôm ngực đau mắt mỏi vọng con đò
Chẳng gọi tên sợ chiều rơi đoá phượng
Nuốt ngược vào mặn đắng hoá cơn ho

Như mùa hạ bước chân người rất khẽ
Tôi mê man tiếng ngọc nát châu chìm
Đem cọng tóc tự mình cầm dao chẻ
Ăn ngậm ngùi cho giống một tên điên

Sáng chủ nhật thèm trây lười ngủ nướng
Lắng tai nghe mồn một mỗi thương đau

Ôm hương tóc quấn mình trong chăn muộn
Bó gối nằm cho giống hệt con sâu.

(Sưu tầm, Điện Đào Công)

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Những chuyện cũ

1. Sáng nay Facebook nhắc lại một status cách đây hai năm. Tôi của hai năm về trước, ngồi viết một status để dành cho tôi của hai năm sau đó.

"Trong đời mỗi con người, đều có một điểm ko đường trở lui. Và một trong số rất ít trường hợp, là có một điểm ko thể tiến thêm chút nào nữa. Và một khi ta đi đến điểm đó, thì chỉ còn một nước là lặng lẽ chấp nhận sự việc. Như thế mới tiếp tục sống được." (Kafka bên bờ biển - Haruki Murakami)

Haruki thì khỏi phải nói, tôi hâm mộ và sợ hãi những câu chuyện của một con người tôi chưa từng gặp mặt, mà có lẽ cũng ko có cơ hội gặp. Ham mê vì cảm thấy mình được thấu hiểu trong những câu chuyện viết về tuổi trẻ, sự bất toàn và những mong cầu lẫn thất vọng về cuộc sống, nhưng sợ hãi khi cảm thấy tâm can mình bị lột trần truồng trong những trang sách kì dị, mê hoặc. Tôi viết status này trong lúc đọc Kafka bên bờ biển, khoảng thời gian có rất nhiều niềm vui, hạnh phúc lẫn nỗi băn khoăn và bế tắc trong mối quan hệ với anh. Tôi lúc đó đã bắt đầu học cách chấp nhận sự việc, còn tôi bây giờ đã biết lặng lẽ chấp nhận sự việc.

2. Đêm Sài Gòn ngột ngạt. Tôi mang đồ qua cho nó và ko có ý định ở lại nói chuyện nhiều. Tôi cũng như Sài Gòn, quá ngột ngạt đến mức chỉ muốn hoặc là tuôn hẳn một trận mưa đá xối xả lên mặt đất khô cằn, hoặc chẳng làm gì cả, vẫn giữ mình tù mù oi bức như vốn dĩ mọi người vẫn đang trách oán thiên nhiên, ông trời mặc kệ, tôi cũng mặc kệ. 

Nhưng cuối cùng tôi với nó vẫn la cà ra quán cũ, uống mấy món nước nhạt thếch trong cái không gian sập xình lổn nhổn của công viên gần nhà. Tôi kể với nó rằng dạo này facebook nhắc lại nhiều status cũ, tôi nói về tâm trạng và hoàn cảnh của tôi khi ngồi đăng bài cách đây một, hai, ba năm về trước, cảm xúc của tôi và ý nghĩa của những dòng chữ ngắn ngủi nhưng ko hề cẩu thả vội vàng, tôi viết cho ai, cho những gì tôi mong đợi ở người khác và tôi đã thất vọng như thế nào... Tôi nói với nó về nỗi đau, về khoảng thời gian vắt kiệt sức để đi qua nỗi đau đó. Thất nghiệp, nghèo túng, bệnh tật, trách nhiệm với hai đứa em, cãi nhau với ba mẹ, đánh mất người mình yêu, chọn nhầm bạn... đã khiến tôi lạc lối như thế nào khi bên cạnh chẳng có một ai để tựa vào. Rồi rất nhiều lần lặp lại, tôi hỏi chính tôi trước mặt nó rằng ko biết bản thân mình đã vượt qua khoảng thời gian khủng khiếp đó như thế nào nhỉ? những chuỗi ngày mà chỉ mỗi việc cử động cũng thấy toàn thân mình đau buốt, cố gắng ăn, cố gắng thở để có sức mà tự an ủi mình rằng "Rồi mọi chuyện sẽ qua hết".

Hôm đó tôi như trút xuống một cơn mưa đầu mùa đã tích tụ từ mấy trăm năm. Những câu chuyện tôi giữ lại cho riêng mình như một dấu tích thiêng liêng của cuộc đời đã bị tôi ném đi qua cái không gian bụi bặm, ngột ngạt, qua món nước rẻ tiền chẳng mấy vừa miệng, chỉ có nó là xứng đáng như khoảng đất khô cằn thấm hút hết trận mưa về ký ức chẳng mấy ngọt lành của tôi.

Rồi tôi với nó cùng dừng lại ở khoảnh khắc oi nồng sau cơn mưa rằng tất cả chúng ta sau khi vượt qua những nỗi đau quá lớn trong đời đều phải đánh mất mình ở một phần nào đó. Có thể, chúng ta quá kiêu hãnh để cho phép mình nhận ra, nhưng phần mất mát ấy là có thật và chỉ đến khi đủ an nhiên nhìn lại, chúng ta mới chấp nhận được rằng, nó đã mất.

3. Có một lần, trong muôn vạn lần bạn hỏi tôi "Sao V dửng dưng và bất cần vậy?" tôi đã cười và trả lời "Vì cái V cần chẳng thể có được nên V bất cần, cho đỡ quê". Tôi ghét việc phải giải thích cho người khác hiểu, về mình.









Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Lộn lầm


Có người đang rao bán
Chẳng gì ngoài nỗi đau
Có người đang chán ngán
Mua nhầm đời với nhau


Ôi! xác thân mệt nhọc
Linh hồn đang cọc còi
Nhấm chút tình ngơ ngáo
Nghĩ đã là nên đôi...

Bao năm trời xưng tụng
Câu kinh treo hình hài
Một ngày kia sám hối
Tình chỉ vừa phôi phai

Đời như tên du mục
Ruổi rong ngày tháng dài
Rồi đôi khi biến chứng
Giống như thằng hai-phai (hifi)

Thôi! ngươi tìm tịch lặng
Lấy hạt buồn mà gieo
Đợi ngày lên trái đắng
Cắn phát mà chết queo

Ôi! duyên duyên, nợ nợ
Đi loanh quanh..cuộc chờ
Chuyện trăm năm nói mớ
Như hiểu nhầm ý thơ.

(St, Lãnh)

P/S: Phát hiện ta mình hâm mộ lão này lâu quá rồi. Cứ ngộ nhận lão viết cho mình, ký ức và cả những gì sắp xảy ra với mình, và đúng thiệt, mà lại hoàn toàn ko đúng là lão viết cho mình. Lão viết cho lão, hay ai đó, mặc kệ lão, mình thấy giống mình, mình chôm về.
Bạn nói mình viết đi, để có cái bạn vào đọc. Blog bây giờ chỉ toàn thơ chép lại, còn những thứ mình viết thì toàn xàm xí. Mọi thứ đều đóng băng và bất lực toàn tập. Sẻ ơi???!!!!

Một khoảng trời riêng


Thôi đừng gắn cho nhau đời cơm áo
cùng những hương xưa nay đã hết thơm nồng

lời từ biệt trên môi - Người chắc rõ:
cánh chim trời tôi mượn một đường bay

Và gió thoảng, mây về rải lối
những riêng tư theo dấu phiêu bồng
ngày quay gót Người chắc gì thấy được?
tôi trở về với một mối hư không

Từ quấn quít bên người thành xưa cũ
là tường rêu vá víu men đời
từ môi lả, tay nồng người mơn trớn
là ân tình tôi gởi trọn vào đông

Như dòng suối đón lòng mình khô hạn
Tôi sẽ làm viên sỏi nhỏ ngây ngô
đưa mắt ngó, nắng, mưa về đây đó
tắm cho mình bằng khoảng trống cô đơn.


(St, Lãnh)

P/S: Nhiều khi cứ thấy lão này như viết cho mình vậy...

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Lãng đãng

Chối từ một con người đồng nghĩa với việc tự đẩy mình dấn sâu vào sự cô đơn vô cùng tận. Nhưng biết sao được, mình đã tạo ra định mệnh cho chính mình.

"Em có hạnh phúc ko?" câu hỏi khiến người ta chênh chao ko biết trả lời như thế nào. Có gì đâu để gọi là bất hạnh? Thê còn hạnh phúc, có ko?

Quá vĩ đại và khập khiễng để so sánh, nhưng nhiều khi cứ thấy mình như loài chim ko chân trong A Phi chính truyện, đánh đổi đôi chân để có được đôi cánh, và từ đó cứ mải miết bay mãi ko có điểm dừng. Tự do nào cũng có cái giá của nó.

"Em có hạnh phúc ko?"

Em cũng muốn hỏi lại anh "Anh có hạnh phúc ko?"

Sẻ,

Cho ngày nắng.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Sự tuyệt vọng của từ ngữ

Ký ức, đôi khi tựa mùi hương của một loài hoa đẹp, nồng nàng và khơi gợi, khiến người ta phải bật dậy nức nở nhưng chẳng thể nào nắm bắt, nó đến rồi đi, thoảng qua dịu dàng và đầy mê hoặc...

Ký ức, chết toi ký ức, khi người ta bị bất lực trên bàn phím. Mọi thứ ngôn từ đều quá tầm thường trước miền ký ức quá sôi nổi và bi tráng. Con chữ được gõ lên rồi lại chịu mình mất tăm vì chẳng thể diễn tả được nỗi u sầu cùng tận lẫn hạnh phúc tột đỉnh của ký ức. Hết thảy những yêu đương và tuyệt vọng từ ký ức, ko có ngữ từ nào nói ra được.

Ko có chỗ dừng lại trong giới hạn nửa chừng, ký ức đứng trơ trọi ở hai đầu mút của căm phẫng và say mê, yêu thương và thù hận, nhớ nhung và ruồng bỏ. Một là tất cả, hai là ko là gì cả. Ký ức vươn cao vững vàng ko cần bất cứ sự giải thích hay cảm thông nào của hiện tại. Ký ức hứng chịu sự căng thẳng, đứt vỡ nhưng trinh khiết, còn hơn là thỏa hiệp với những thứ lý giải tầm thường rẻ tiền mà hiện tại luôn cố gắn vào nó.

Im lặng lên ngôi. Đó là cách duy nhất để giữ gìn ký ức được toàn vẹn và thiêng liêng nhất.

Sẻ

For memory

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Con rối vươn mình

Bóng tối và sự tĩnh lặng sẽ nhấn chìm người ta vào ký ức và nỗi đau. Con rối không thể chịu đựng được sự tù túng và lẽ thản nhiên vô độ của mọi thứ xung quanh. Nó nhớ sân khấu, nhớ ánh đèn, nhớ những tràn vỗ tay. Và vì thế nó đứng dậy.

Ngày thứ nhất, nó xuất hiện với thân hình oằn oại trên đôi chân khẳng khiu không dây điều khiển. Khán giả vỗ tay. Họ vui vì nó trở lại. Nó tung tẩy đủ trò tiêu khiển để mong làm cho họ vui hơn nữa.

Ngày thứ hai, đoàn kịch xỏ vào chân nó một đôi giày màu đỏ. Nó bước đi trong hãnh diện và vô cùng nhanh nhảu. Khán giả thích thú. Đoàn kịch thu được nhiều lợi nhuận hơn.

Ngày thứ ba, nó bước ra tay ôm một trái tim lấp lánh trước ngực. Con rối của tình yêu. Khán giả vỡ òa với vở diễn về cuộc đời nó. Khi tình nhân còn đang ngập ngụa giữa đống rối hỏng trong phòng tối thì nó thì bước ra đây mua vui cho mọi người. Nước mắt lăn dài. Không, không phải nước mắt của nó, nước mắt của một ai đó bên dưới hàng ghế kia.

Ngày tiếp theo, nó đội một cái nón của gã phù thủy. Nó hô biến tất cả, rồi mọi thứ xuất hiện trở lại sau câu thần chú. Khán giả ngỡ ngàng. Đoàn kịch đắc thắng. Chỉ riêng nó, không thể hô biến nỗi đau của đời mình, và không có phép màu nào mang được tình nhân trở lại.

Nước mắt lăn dài...

Khán giả vẫn chờ đợi nó hàng đêm. Đoàn kịch chăm chút nó như một bảo bối. Và nó vẫn xuất hiện từ mùa đông này đến mùa đông khác, thú vị, bất ngờ, vui nhộn... như một con rối.


For memory

03/03/2016




Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

Chỗ này

Người đứng đó ngày về tôi có thấy
Hai bàn chân trên cỏ lá ngàn xuân
Phong cảnh đã bốn bề cùng tôi nói
Linh hồn người là thiếu nữ thanh tân.

Rồi tôi lớn đi vào đời chân bước
Cỏ mùa xuân bị giẫm nát không hay
Chợt có lúc hai chân dừng một lượt
Người đi đâu? xưa chính đã chỗ này.

Người không ở vì chờ mong đã mỏi
Người đã đi cùng tuổi trẻ tôi đi
Chợt có lúc trên đường tôi đứng lại
Ngó ngu ngơ... xưa chính đã chỗ này.


(St, Bùi Giáng)

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Hello 30

"Nếu ví đời người như một ngày thì tuổi 30 là lúc giữa trưa, khi mà ánh hào quang trên đầu là bóng đen ở dưới chân".

Chúng ta cần bao nhiêu thời gian, bao nhiêu lần vấp ngã, bao nhiêu khóc cười để thực sự trưởng thành? Và, cần phải trưởng thành bao nhiêu lần mới đủ để sống mạnh mẽ giữa cuộc đời này?

"Đủ" là một tính từ ko giới hạn.

Một năm khóc - cười, rồi cũng qua. Đến cuối cùng nhìn lại, cảm ơn cuộc đời vì sau hết tất cả những đớn đau và thất bại, mình vẫn còn đủ tự do và cơ hội để sửa sai và bắt đầu lại từ đầu. Ko dễ dàng để vượt qua mọi chuyện và càng khó khăn hơn để bắt đầu những cái mới, nhưng trên hết tất cả, vẫn thấy lòng bình an và được an ủi bởi gia đình và những người bạn. Cho đến lúc này, với mình đó là hai điều quý giá nhất mình còn lại và mình có được.

Một năm được - mất, và rồi biết học cách chấp nhận, trân trọng những gì mình đang có. Trong suốt chặn đường suy sụp, đọng lại cuối cùng cũng chỉ là hình ảnh của cha mẹ, những đứa em và một vài đứa bạn. Chẳng có gương mặt nào hoàn hảo cả, nhưng một khi đã biết bằng lòng yêu lấy những bất toàn, cuộc đời là những mảnh ghép thật hoàn hảo.

Một năm đánh dấu sự ra đi của một người, chợt nhận ra rằng dù bạn có hiểu sự đời đến mấy, có nhạy bén đến nhường nào thì khi đứng trước tình yêu, bạn vẫn hèn yếu và suy sụp theo một cách rất "con người". Bạn mang trái tim và nó bắt buộc bạn phải chứng minh sự tồn tại của nó - bạn đang sống.

Nhớ có một câu trong phim rằng "Tình yêu đích thực là một người phải chứng kiến sự ra đi của người còn lại" (Nghĩa là một người phải chứng kiến người kia qua đời trước). Cứ nghĩ theo cách ấy, và sống tiếp.

Đón 30, với ánh hào quang là bóng đen ở dưới chân. Nhọc nhằn, bình thản, đủ đầy lẫn chút trống rỗng.



Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Không Đề


Đừng chờ em trên một ngã rẽ cuộc đời
Mà chính anh cũng không biết làm thế nào bước tiếp
Để thời gian khẽ chạm ngày xưa ray rứt
Yêu vừa đủ sâu, vừa đủ lướt qua nhau...


Thoáng chần chừ lại hóa nỗi thương đau
Mày ai cau, mắt ai kia chết lặng
Trong đình trệ, tim ai như ngừng đập
Chỉ xin một lần đủ sức bước xa nhau.


Đã từng nguyện rằng, chỉ để một người đau
Tình ái cũ hòa tan trong vô vọng
Những ngã rẽ đan đời nhau chằng chịt
Mờ xa lắm rồi một cõi yêu thương.


Sớm nên tàn theo dòng nước thời gian
Lần lữa mãi, chỉ càng thêm oán hận
Khi tình yêu sẽ hóa thành lửa độc
Thiêu rụi linh hồn những kẻ bước lạc chân.


Dẫu có quay lại bao lần, yêu chẳng đủ đâu anh
Tim rồi sẽ vẫn hằn in thương tổn
Nên đừng chờ em, đừng chờ trong vô vọng
Trên một ngã rẽ_ hai cuộc đời vốn không thể giao nhau.

(St, Nắng - Thi Ẩm Lâu)
2012


Xa Vời


nhắn với em bây giờ thu biền biệt
kỉ niệm dài hơn tiếng lá bơ vơ
còn gì nữa để chúng mình nuối tiếc
tháng năm đi đâu hẹn lúc quay về.


mùa thu ấy không còn xanh mơ ước
cách tàn phai vàng vỡ mấy khung trời.
tình yêu ấy không như mình mơ ước
chắc tay cầm là khoảng trống em ơi.


nhắn với em bằng lời câm nín nhất
đến vô cùng vang động tiếng lá rơi
để mùa thu mang tình yêu chôn cất
những tàn phai theo khoảng trống xa vời.

(St, Fb Trần Võ Thành Văn)

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Biệt khúc


Tìm nhau chi nữa, anh?
Tháng Mười cơn mưa vụng
Mùa thu vàng hoa cúc
Bầy sẻ trốn rong chơi.

Gọi nhau chi nữa, anh?
Vườn xưa giờ thăm thẳm
Chiếc lá nằm co quắp
Đếm từng mùa biệt ly.

Nhắn nhau chi nữa, anh?
Biển bạc đầu giá lạnh
Sóng trùng trùng ngăn cách
Ngắt nghẹn lời trăm năm.

Biệt nhau chi nữa, anh?
Môi đắng cười ngô nghê
Mắt buồn thôi ngấn lệ
Cơn đau nào chới với...

Đừng tìm nhau, anh ơi
Giá băng đã xuân thì
Để mùa xưa yên nghỉ
Trên đỉnh đời hoang mê.

Tìm nhau chi nữa, anh?


10/2015
Sẻ
Đoản khúc cuối cho người.

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Tháng Năm và Nỗi Nhớ


Tháng Năm về rồi đó anh!
Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ
Em vẫn thế... như chiếc lá chiều ủ rũ
Chờ tháng Năm... không biết để làm gì!?

Tháng Năm hôm nào đánh dấu mốc cuộc chia li
Trên lối ngoặc của đoạn đường hai lối rẽ

Nắng - gió - mưa - giông... mốc thu mình lặng lẽ
Lớp rêu mờ xanh nhạt bóng thời gian.

Tháng Năm về... những hạt nắng lại đi hoang
Thương tàn cây cố oằn mình chịu đựng
Che cho lá từng bóng râm hưng hửng
Che những chiều em ngược bước đơn côi.

Tháng Năm về... mưa nơi ấy cũng đã rơi
Nắng có đủ hong khô bờ vai ướt
Đêm - gió có vờn mây cho làn sương khóc mướt
Vạt cỏ ngày xưa... có ngóng mãi dấu chân thề ?

Tháng Năm ơi! nỗi nhớ kéo nhau về
Những vần thơ đã nhạt màu trong nắng
Gửi gió làm sao khi không gian đậm đặc?
Và cuối đoạn đường em đứng đợi ... mây trôi...

-St, Mây-

Cho Sài Gòn năm nay mưa muộn (hay nắng còn cố đợi điều gì trên từng tháng năm?)
Cho những đêm ko ngủ nằm nghe mưa (hay nhọc nhằn những giấc mơ hoang khi trời vừa ửng sáng)
Cho niềm tin đã mất ko thể nào lấy lại được (hay cố chấp ko tin?)
Và, cho lối rẽ.


Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Con rối

Một đêm mùa đông lạnh thật lạnh, giữa sân khấu lung linh đèn, con rối bứt mình ra khỏi sợi chỉ mong manh để chạy đến với tình yêu, cố thét lên lời thoại của riêng mình.

Khán giả ôm mặt ngỡ ngàng. Kẻ bật khóc nghĩ về số phận, kẻ đứng lên bỏ về vì sự cẩu thả của đoàn kịch, kẻ lặng lẽ ngồi lại ở góc tối chờ đợi và hy vọng...

Con rối khập khiễng, lăn lóc trên đôi chân bằng vải ko dây điều khiển, nhọc nhằn hướng về phía yêu thương. Thanh âm bất lực. Sân khấu lặng như tờ. Những ngọn đèn cuối cùng phụt tắt. Người ta thu dọn đạo cụ. Vở kịch thất bại. Con rối hỏng bị vứt vào kho, vĩnh viễn ko bao giờ được thấy lại ánh đèn, khán giả và những tràng vỗ tay. Phía bên kia góc tối, thấp thoáng đôi mắt hoang mang, thản thốt của tình nhân đang chịu chung số phận. Ừ, người ta sẽ chọn một cặp rối khác, một kịch bản khác cho những mùa diễn tiếp theo.

Đau đớn. Bất lực. Ân hận.

Dưới hàng ghế trống tênh, lăn dài những giọt nước mắt muộn màng. Sân khấu cuộc đời - cũng thế mà thôi...

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Không đề - PĐTT

Em có về sưởi ấm phố đông
Cao nguyên nắng đỏ nhuộm môi hồng
Đất lành chim đậu cò trắng bên sông
Gọi người cô lữ chạnh lòng hoài mong.

Câu thơ duyên nợ ai gieo hạt
Gánh thương vó ngựa bụi tàn phai
Phố núi bây giờ đắm đuối say
Người xa xa mãi mộng tràn thiên thai.

Em có về mang đời hư thực
Hát khúc huê tình đốt lửa đêm trăng
Tẩy chiếu chăn phơi mềm sương lạnh
Cõi hồn trần thù tạc chén trăm năm...

(Phạm Đình Trúc Thu)

Được tặng thơ thì cũng vài lần, nhưng mà tặng thơ
qua SMS viết ko dấu rồi tự dịch, tự hiểu thì là lần đầu tiên.
Tks bạn già!

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Kiếp nào có yêu nhau - MĐHT

Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi.

Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ.

Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở.

Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận ngàn sau
Tình xanh không lo sợ.

Lệ nhòa trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi?

(Minh Đức Hoài Trinh)

Khi tất cả những con chữ và ngôn từ đều trở nên bất lực, ta trở về với mênh mông thinh lặng cùng lời nguyện cầu bình yên cho người.

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

HAI HÀNG ME Ở ĐƯỜNG GIA LONG

Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?

Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly

Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần

Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em?
Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu
Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu
Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài
Như địa cầu không thể ngược vòng quay
Như Chúa, Phật phải cam go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa

Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân
Khi nói thẳng: “Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá”

Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt

Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay, khen
Để anh còn cao hứng cười duyên
Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt

Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như Thượng Đế

Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh

Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần."

(Nguyễn Tất Nhiên)

Lâu lắm rồi mới được đọc lại bài thơ này, thấm thía. Hóa ra mình có xu hướng thích những thứ hại não từ thời mới biết a bờ cờ.

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Dạ khúc

Hết những gì đã từ lâu chôn giấu
Nay vọng thành tiếng thở dài của đêm
Làn khói thuốc ai thả bay trong gió
Cho đêm nay chẳng trọn giấc êm đềm.

Lời ai nói còn vang nơi thềm vắng
Khuya nhọc nhằn ru giấc ngủ canh thâu
Bầy giun dế gọi nhau về tổ ấm
Ai ngơ ngẩn đong mãi những cung sầu.

Có một miền ký ức rớt trong đêm
Trong nhánh lá đong đưa mùa trở gió
Trong khúc khích tiếng cười đùa xa thẳm
Trong vỡ òa những lần nghe khóc nhớ...

Được mấy khi yêu xa là miên viễn
Trong cay đắng cuộc tình nào cũng vội
Yêu thương mấy chẳng đủ đầy ngăn cách
Tự rẽ đời về hai ngã buông trôi.

Đêm yên quá nên đời còn thao thức
Tiếng mưa qua miệt mài khúc tiễn đưa
Nghe xót xa dâng đầy lên khóe mắt
Hỏi ai còn tha thiết những ngày xưa?



Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Ru nắng chiều qua

RU NẮNG CHIỀU QUA - Khuyết danh

Hãy khóc đi em đừng giấu trái tim mình
Đau đớn lắm phải không? Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu tiếc nuối xa xôi.

Hãy khóc đi em để còn tìm được chút bình yên
Dẫu nhỏ nhoi – là tất cả anh và yêu thương ấy
Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi. Xa cách nhiều vẫn có một niềm tin.

Hãy khóc đi em, làm sao được lãng quên
(Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy)
Cơn bão đi qua cứ dày vò nhau mãi
Nước mắt rơi – thành bài hát cho anh.

Hãy khóc đi em. Đừng ném mình trong bóng đêm
Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ
Em dám yêu bằng từng hơi thở
Hơi thở cho anh và hơi thở cho em.

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên
Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá
Phố vẫn thế ngác ngơ và xa lạ
Dẫu thêm một người vẫn chống chếnh một bên.

Hãy khóc đi em. Không tiếc vì những gì đã trao cho anh
(Chỉ đơn giản bởi vì em muốn khóc)
Anh đi qua em lặng im và chân thật
Chiều cũng buồn khi nắng dần qua.

------
Người ta khóc sao mà dịu dàng đến thế...

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Ngày không tên (3)


Xa cách rồi người ơi
Trùng trùng ngày với tháng
Nỗi nhớ dài bất tận
Dâng đầy trong xót xa.

Từ nay đời đôi ngã
Người lặng nén đau thương
Ta âm thầm gắng gượng
Rối bời trái tim nhau...

Mưa vẫn từng giọt ngâu
Đèn chong chong mắt đỏ
Đêm lại đêm nức nở
Biết bao giờ thấy nhau?

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Kỷ Niệm

KỶ NIỆM, KỶ NIỆM 
(Minh Đức Hoài Trinh)

Kỷ niệm đến trong ta
Chiều nay mang mầu tím
Nhớ nhung làm xót xa
Khi hoàng hôn chết lịm

Hôm xưa lần thứ nhất
Hai đứa mình gặp nhau
Chưa quen mà đã mất
Nói gì đến mai sau

Tim ai mang xiềng xích
Lòng ta bầm vết thương
Cuộc đời như vở kịch
Hạ màn còn vấn vương.

Nhạt nhòa

Đừng trách em sao không trả lời anh
Hai tiếng “có”, “không” sao… mênh mông quá
Em hỏi gió… gió lắc đầu buồn bã
Em hỏi mây… mây hờ hững trôi xa.

“Có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên - nhớ
Mưa chiều nay… bao nhiêu bong bóng vỡ
Tím cả góc trời… nỗi nhớ không tên.

Nhớ nhau nhiều nhưng vẫn mãi lặng im
Bởi khoảng cách vô hình… nhưng rất thực
Sợ chạm tay… vỡ tan… miền ký ức
Dối lòng mình… thì có tội ko anh?!!

(Sưu tầm)

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Dĩ vãng Em

Ở nơi ấy chỉ hai mùa mưa nắng
Nên em đâu biết lòng ta sầu mấy độ
Có những chiều mưa thu về qua phố
Thì nơi em ngày nắng vẫn đong đầy.

Xưa em trách sao ta u sầu vậy
Ký ức nào khiến đời nhau chua chát
Ta nhọc nhằn cày xới miền dĩ vãng
Em có nghĩa gì trong thực tại ta - em?

Em nguyện cầu cho hạ đến thật êm
Ta vùng vẫy tìm mùa xuân khao khát
Em vươn tay gọi thu lên đầy nắng
Ta lạnh lùng vương tiếc ngày đông cũ...

Nay ta về giữa mùa sang lá đổ
Gọi tên em, mong thêm lần trách nhớ
Dỗi hờn xưa chẳng còn riêng ta nữa
Phút tạ từ, ta viết dĩ vãng - Em.




Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Không đề

Những nỗi buồn chưa bao giờ mới
và nỗi đau cũng vậy
cứ gục đầu lên hai gối mà khóc
cho tan hết những mê say...

Này khát khao nghe chừng bé nhỏ
chưa bao giờ là mới
miết tay lên từng vết khắc thời gian
hố ngăn cách chia đời nhau vời vợi.

Để chiều nay làm sao ngăn tiếng nấc
À, nước mắt chưa bao giờ thôi mặn
và dòng tin ngắn ngủi
chẳng thể níu đời mình qua hết cách ngăn.

Sẻ
Chúc mừng sinh nhật anh (sinh nhật hờ)
và mừng ngày hội ngộ, tròn 1 tháng.

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Âm thầm - Nguyễn Quang Hà

Nỗi trống trải như vết thương nhỏ máu
Từ bấy đến nay chưa kín miệng bao giờ
Anh cảm thấy thời gian như đứng lại
Và em vẫn là em của ngày xưa

Những gì tưởng đào sâu chôn chặt
Có ai ngờ vẫn sống mãi cùng ta
Anh ân hận vì dại khờ nhút nhát
Ðã có em rồi lại để em xa

Em ơi, mối tình dang dở
Cho anh biết thế nào là yêu em
Em ơi, đường đời sóng gió
Cho anh biết thế nào là thiếu em

Thời gian đủ cho anh hiểu
Hạnh phúc không đơn giản chút nào
Những gì âm thầm nén chịu
Thành tiếng thở dài lang thang tìm nhau

Cuộc đời này ai hiểu chúng ta đâu
Ai hiểu em từng theo anh suốt những thăng trầm nghiệt ngã
Ai hiểu em nói gì với anh trong ánh nhìn lặng lẽ
Và ai hiểu phút giây này anh nhớ em.

(St)

Cuộc sống rồi cứ như một vở kịch, diễn có đạt đến mấy thì đoạn kết chỉ có thằng đạo diễn mới biết nó sẽ như thế nào.

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Buông



Em buông mái tóc thề
Đêm thở dài nhức nhối
Anh ơi anh có lẽ
Mình mất nhau thật rồi...

Anh ơi anh có lẽ
Mình mất nhau thật rồi.

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Ta là gì trong trái tim nhau?


Ta là gì trong trái tim nhau?
Là hiện tại? thương đau trong quá khứ?
Là tương lai đang băn khoăn do dự?
Là chiều vàng tìm lại những thương yêu?

Ta là gì? bạn hữu? Người yêu?
Là say nắng thoảng qua hay suốt kiếp?
Là bền vững hay gặp nhau vài dịp?
Làm nhau vui hay chỉ thích tổn thương?

Đã qua rồi, những bờ bãi đau thương
Nhặt cánh tương tư, thả vào chiều đầy gió
Xin đừng buồn vì suy tư này nọ
Chuyện qua rồi hãy để gió cuốn đi.

Con thuyền chông chênh lạc lối những nghĩ suy
Sẽ chẳng trách đâu vì những điều nhỏ nhặt
Thuyền lênh đênh nếu có ngày gặp mặt
Xin hãy cùng cười vì ta vẫn thấy nhau.

Ta là gì? Hạnh phúc? Thương đau?
Là nuối tiếc những phút giây lầm lỡ?
Là yêu thương một đời ta lo sợ?
Nhưng đừng là những tội nghiệp, đáng thương.

Ta là gì? Trách nhiệm? Vấn vương?
Là cái chi? là do ta lựa chọn
Sẽ chẳng sao nếu khi chưa quá muộn
Ta là gì chỉ anh biết được thôi.

(Sưu tầm, mạng xã hội văn học)

Gửi Mèo: Đọc entry này bên nhà Mèo mà bị mất một đoạn, search ra bài đầy đủ thế này, có vẻ như đây là bảng gốc. 
Đọc kỹ ở câu cuối, giữa hai bảng có khác đi một chữ làm thay đổi nhiều phần ý nghĩa. "Ta là gì chỉ anh biết được thôi" và "Ta là gì chỉ ta biết được thôi".
Sẻ thì Sẻ thích từ ta hơn!




Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Này thì là Em về phố núi - PĐTT


Em về phố núi
rét lòng xuân
Hoa mai ngưng nở giữa lưng chừng
Sài gòn nắng tẻ
sương bỏ nụ
Gót đêm lẻ nhịp vắng hàng buôn
Giao thừa trời vỡ
bầy ong bướm
Tuổi đi trăn trối
một hồi chuông
Giáo đường khô khốc lời khẩn nguyện
Vó ngựa mơ hồ chuyển gánh thương.

(Sưu tầm, Không đề 25 - Phạm Đình Trúc Thu)

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Như là chuyện nắng mưa

Nhớ nhau không người hỡi?
Khi xuân sang ngập lối
Ta trở về phố núi
Lạnh trọn một vòng tay.

Nơi đây nắng đã đầy
Mây gió kết thanh tao
Mà lòng ta giông bão
Ngập trong đáy vực sầu.

Biết bao giờ qua mau
Ngày lại ngày với nhớ
Ta buông mình thờ ơ
Giữa cuộc đời bất tận.

Thôi là hết bâng khuâng
Én ơi về chi nữa?
Chẳng còn ai tựa cửa
Sầu dâng mỏi mắt chờ.

Như là chuyện nắng mưa
Đùa nhau trên cánh lá
Đôi tình nhân xa lạ
Nhìn xuân trôi lỡ làng.

Sẻ

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Em 2 - ĐTL

Nếu có thể, xin em đừng trở lại!
Hoa trong bình đã héo tự chiều qua
Hãy giúp anh quên đi, mãi mãi
Những bông tàn trong ký ức hai ta.

Đã bao lần, âm thầm, anh cầu chúc
Em đẹp xinh, hạnh phúc, đủ đầy
Anh lấy đau riêng làm nhung lụa
Phủ lên ngày tươi đẹp thơ ngây.

Giờ em lại. Bây giờ em mới lại!
Hồn thanh xuân em phung phí cả rồi
Anh cũng khác. Vâng! Anh giờ cũng khác
Đã có người anh đón để lên ngôi.

Em nước mắt, hai đứa cùng cay đắng
Hai đứa cùng đã có một thời xa
Nhưng chẳng lẽ người thứ ba phải khóc
Vì những bông tàn trong ký ức hai ta?

(Sưu tầm, Đỗ Trung Lai)


Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Không đề 23 - PĐTT

Em gom lá vàng hong nắng
Ta hứng sương lạnh tắm trăng
Bờ cách ngăn xa lắc
Lòng thời gian thênh thang

Lá vàng sưởi nắng lên xanh
Vầng trăng ngấm mặn lụi tàn
Em chưng niềm vui tươi sáng
Ta cất nỗi buồn chịu tang.

Dòng đời cuồn cuộn chảy
Đưa đôi bờ trôi xa
Hai ta thành người lạ
Trông tình yêu đi qua

Nắng Xuân tràn êm ả
Lá non tơ nuột nà
Ánh trăng rơi nghiêng ngả
Sương ướt đẫm đêm già

Dòng sông về biển cả
Vang một trời bao la...

(Sưu tầm Phạm Đình Trúc Thu)

Kết cái bài này, xin bản quyền đem về nhà mà chẳng thấy trả lời, bê đại về luôn.

Cơ mà, "Lá vàng sưởi nắng lên xanh"  là như thế nào nhỉ?