Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Ngày hôm qua


Những vần thơ cho kỷ niệm, lưu lại nơi đây để nhớ một thời....
Rồi mai chẳng còn thơ nữa, liệu rằng ...
người có quên nhau?
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

MÙA THU CHẾT

Ta cúi mặt, anh thẩn thờ im lặng
Những yêu thương vụn vỡ đã hết rồi
Dài năm tháng chỉ thêm lời đau khổ
Thôi giã từ hai nửa mảnh đời trôi.

Xưa yêu nhau hứa trăm mùa lá rụng
Cùng nhau về nhặt lá ghép thành thơ
Giờ lá đổ mình nhìn nhau ko nói
Đã biết rằng mỗi đứa một ước mơ.

Thuở có nhau mộng mơ vườn cổ tích
Những diệu kỳ chỉ có ở thần tiên
Ngày thơ bé giờ chôn vào dĩ vãng
Ôi vườn xưa hai đứa chẳng ưu phiền.


Ta với anh niềm đau bao giờ dứt
Nhìn thấy nhau trên vùng cũ khổ đau
Sợ chạm vào thơ ngây miền ký ức
Cứ ngu ngơ... rồi lại nếm thương sầu.

Thôi giã biệt, một lời cho phút cuối
Vui anh nhé và hạnh phúc thật nhiều
Dẫu bên anh ko còn là ta nữa
Lá rụng rồi... xin hẹn lại kiếp sau.

(Sẻ & KN, 11/2011)


LẠC

Lời chẳng nói, hạ đi - mưa hờ hững
Ta lạc nhau - thu lá đổ tời bời
Đông kề đến - đi tìm nhau bối rối
Gió xuân về - biết tim mình bơ vơ.

(Sẻ, 11/2011 - Viết tặng một người bạn thân)
Bạn từng hỏi Sẻ có bao giờ ta thành người xa lạ?
Thời gian đã trả lời tất cả bạn nhỉ? Ta vẫn mãi là bạn thân thiết.


 BIỆT

Cho em thêm khuya nữa
Giấu anh vào nỗi nhớ
Đem cả vào cơn mơ
Dáng hình anh dưới trưa.

Chỉ là đêm nay nữa
Gói trọn môi và mắt
Vào cõi hồn thật lặng
Gom cả tiếng cười anh...

Những giây phút mong manh
Em xâu lại lần cuối
Dang dở một cơn vui
Xin đan thành kỷ niệm..

Em sẽ ném nỗi niềm
Đâu đó qua song cửa
Chẳng cần thêm lời hứa
Cho tim hoài lang thang.

Mai anh có về ngang
Đừng bâng khuâng ký ức
Kẻo chân chùn lạc bước
Lại thêm lần xót xa.

(Sẻ, 3/2012 - Viết cho người,
ngày cũ trong veo)

Bài họa:

"Về ngang qua khung cửa
Thấy nỗi buồn ai giăng
Chiều nay mưa đi lạc
Xác xơ cánh bằng lăng

Bước ngập ngừng qua lối
Địa đàng ở chốn xa
Trở về trong cô quạnh
Chỉ còn ta - với - ta."
(KN)



KHUẤT

Vương vấn chi một lần qua lối nắng
Cơn mưa hoang xóa hết kỷ niệm rồi
Người ở lại níu hàng cây thinh lặng
Gió sang mùa chạnh lòng kẻ đi xa.

(Sẻ, 3/2012)




XA

Sài Gòn mưa anh có biết ko anh
Em trốn mình sau niềm vui dang dở
Để vơi bớt trong tim từng nỗi nhớ
Lời hẹn đầu bao giờ cũng mau phai.

Chiều phố thị ướt dầm miền cảm xúc
Của đêm hoang em vun tay ném vội
Trong bơ vơ em giận mình nông nổi
Mất anh rồi ký ức về chơ vơ.

Em dặn lòng ko trách hờn duyên số
Là tại em, đẩy anh vào dĩ vãng
Những mùa mưa em cuộn mình thinh lặng
Mong anh vui nơi miền đất xa xôi.

(Sẻ, 3/2012)
Lúc đầu chỉ định viết "Những chiều mưa...",
sau đó vì cớ gì lại sửa thành "Những mùa mưa..."



KÝ ỨC THÁNG 3

Nắng tháng ba nhạt dần con phố cũ
Em ào tới đón cơn mưa xa lạ
Chợt bâng khuâng giữa lòng chiều vội vã
Dường như mùa đã chớm biết chia phôi...

Tháng ba vội như hôm xưa người đến
Màu ký ức gần như từng hơi thở
Em phân vân giữa hai chiều quên - nhớ
Sợ gót mềm giẫm buốt - nỗi - đau - xa.

Tháng ba lạ nên tim yêu bướng bỉnh
Gom trăng gió thề hẹn viết thành thơ
Gánh tương tự rã rời từng con chữ
Thỏa một lần đi hết lối - tim - hoang.

Tháng ba trôi em dài tay níu với
Chợt bẽ bàng con nắng đã sang ngang
Thề hẹn cũ giỡ tan thành dĩ vãng
Thôi khép lại - võ vàng - những trang thơ.

(Sẻ, 3/2012)
Một bài họa mà Sẻ rất thích từ người bạn blog

Đã xa rồi ngày tháng ba đã cũ
Mà sao tim cứ se sắt mỗi lần
Tím bâng khuâng những chiều về nhung nhớ
Gót chân buồn, lẻ bước những cô đơn.

Tháng ba xưa ai mang hình gợi nhớ
Phím tình buông hoang hoải những đợi chờ
Ngày đã hết tình tàn ta nán lại
Gửi gì đây... vàng võ tháng ba về. 
(Blog muathuvang)





BIỆT (2)

Thôi em về đường xưa xin trả lại
Ngã ly biệt giờ đây mình hai lối
Yêu thương xưa xem như lời nông nổi
Chút vội vàng mình giẫm nát tim thơ.

Thôi em về đường xa mòn - nỗi - nhớ
Hạnh phúc đầy phủ lấp - giấc - mơ - hoang
Trang thơ cuối chưa một lần viết trọn
Xin khép lại - vẹn lòng kẻ đi xa.

Thôi em về thuyền hoa nơi bến lạ
Mím môi cười mặc áo cưới cô dâu
Phận con gái giờ yên lòng bến đậu
Đời dâu bể em biết người nương trông.

Anh đừng khóc bên đò chiều khuất bóng
Sông đâu cạn giữa hai dòng quên - nhớ
Mình yêu nhau - một tình yêu lở dở
Mất nhau rồi xin đẩy nhớ - vào - quên.

(Sẻ, 4/2012)

KHÔNG TÊN

Thôi là hết tương tư
Vần thơ em gãy vụn
Phố đông người bề bộn
Chiều vỡ nát yêu đương.

Thôi là hết sầu vương
Đời qua đi thật rộng
Tim thừa vùng trống rỗng
Hững hờ từng nhịp không.

Thôi là hết nhớ mong
Hẹn thề xưa nông nổi
Thời gian nào chắp nối
Vụn về ký ức xưa.

Thôi là hết song thưa
Tha thiết mùa trông đợi
Bàn tay ai buông lơi
Bình minh thành vô nghĩa

Thôi là hết anh - em
Lối quen giờ hai ngã
Ta thành người xa lạ
Khép lại cơn bão lòng.

(Sẻ, 4/2012 - Cà phê 369 Đinh Bộ Lĩnh)

NẾU

Nếu một lần thời gian xưa quay lại
Vẫn là em một tình yêu nông nổi
Dẫu biết rằng môi hôn này tội lỗi
Xin một lần mình được sống cho nhau

(Sẻ, 4/2012 - dành tặng một người bạn)

BỐI RỐI

Mình yêu nhau bao ngày rồi anh nhỉ?
Đếm thời gian trên mái tóc phai phôi
Mưa chưa đủ thấm ướt niềm đau cũ
Nắng hanh hao chưa tiễn hết mùa trôi.

Mình yêu nhau tự bao giờ anh nhỉ?
Em ngập ngừng trên lối bước yêu đương
Lòng nhói đau trước ưu tư anh giấu
Trong vần thơ cũ kĩ thuở miên trường.

Mình hứa yêu nhau bao lần rồi anh nhỉ?
Sao em - anh vẫn ngập nỗi ưu phiền
Vẫn ngỡ ngàng trước những lời rất thật
Và vô tình làm nhòe ướt niềm tin...

Có phải vì mình xa nhau quá đỗi?
Hơi ấm nào chạm tới những yêu thương
Đôi tay đã thấm buốt đời trơ lạnh
Cần nhau chăng hay chia một con đường...

Đã qua rồi thời yêu đương nông nổi
Chợt một chiều... bối rối trước tình anh.

(Sẻ &KN, 4/2012)



KHÓC MƯA

Rả rích mưa rơi mềm phố thị
Song cửa đìu hiu góc quán xưa
Nhòe môi mắt tìm đâu lời hứa
Đã xa thật rồi mưa vẫn rơi.

Gió mây mấy độ giữa mùa rồi
Sao vẫn bàng hoàng tiếng mưa qua
Hẹn ước một thời như chiếc lá
Lạc loài rơi rụng lối hoang mê.

Tiếng mưa khắc khoải lời thương nhớ
Ai hẹn chờ ai mùa mưa rơi
Ai kẻ ngu ngơ rồi mong mỏi
Mưa đã sang mùa mộng vỡ tan.

Mùa qua chưa kịp thành dĩ vãng
Sao đã quên mất lời thiên thu
Lối quen chưa thắm màu rêu phủ
Đã phụ phàng nhau gót tình phai.

(Sẻ, Sài Gòn mưa, 4/2012)


ĐÊM

Em sợ lắm đêm trở mình thức giấc
Nỗi nhớ anh quay quắt suốt canh thâu
Phòng cô quạnh nỗi niềm em chôn giấu
Bước anh về ngơ ngẩn giấc mơ tan.

Em sợ lắm những đêm dài thức trắng
Tay đan mềm lại lướt phím tên anh
Chợt thẩn thờ tay buông lời chẳng đặng
Những em - anh niềm chia sẻ còn đâu.

Em sợ lắm những bình minh thức giấc
Hồn đi lạc rộn rã ngóng tin trao
Ôm vai mình vỗ về tim khờ khạo
Anh xa rồi, nắng rọi ngày bơ vơ.

(Sẻ, 4/2012)




BÀI THƠ VIẾT DỞ

Lang thang giấc mơ em
Gối có mỏi ko anh
Sao tim em buốt nặng
Từng dấu bước anh qua...

(Sẻ, 5/2012)

KHOẢNG TRỐNG KHÔNG ANH

Em trở về giấu khoảng trống vào đêm
Dưới trăng gầy soi qua nhành lá rũ
Gió hanh hao chập chờn niềm đau cũ
Bóng nào che hết nỗi nhớ cho vừa.

Em giấu em vào khoảng trống trong mưa
Hạt lưa thưa giăng thêm ngày trơ trọi
Bao hạ về đôi tay gầy mòn mỏi
Gom mưa lạnh đổ nhớ về sông sâu.

Giữa phồn hoa em đứng lại thật lâu
Giấu khoảng trống vào phố đông chộn rộn
Người theo người vẫn thấy mình thiếu thốn
Suốt một đời ôm khoảng trống không anh.

(Sẻ, 5/2012)


HÀ NỘI MƯA

Hà Nội mưa phố gầy rơi cánh lá
Ta lạc loài chân bước lối không tên
Phượng nở rồi dày thêm mùa kỷ niệm
Hồ lặng im, liễu rũ, bờ vai run...

Bao hạ rồi còn chăng lời thổ lộ
Có còn ai nũng nịu buổi chia phôi
Ai hờn dỗi cho ai thêm bối rối
Sân ga buồn ai khóc tiễn ai xa.

Hẻm quanh co râm ran buồn quán cóc
Ta loay hoay tìm góc phố chờ trông
Hạt lưa thưa ướt dầm bên ghế trống
Cốc trà say từng ngụm chát trên môi.

Ve sầu ơi than chi lời thương nhớ
Ta về đây mặc niệm khối tình thơ
Chẳng còn gì một thời ta bỡ ngỡ
Khép lại lòng rồi hạ cũng sang ngang.

(Sẻ, 14/5/2012)
Ngày 11/5, lỡ chuyến đi HN, ngồi SG tưởng tượng...

CHO NGƯỜI TÌNH XA

Chiều nay mưa lạc chân về quán cũ
Chẳng ngập ngừng em gọi tách Rum đen
Người chủ quen vồn vã bưng đôi cốc
Rồi ngỡ ngàng: chỉ còn cháu thôi sao!...

Em nhủ lòng chỉ còn mình em thật
Ngăn nước mắt hớp ngụm Rum nồng đắng
Khúc nhạc quen bờ môi nghe chát mặn
Chợt vỡ òa tuôn hết nỗi niềm riêng.

Ngày anh đi một mình em đứng lại
Phút dặn dò: thật hạnh phúc nghe em
Thời gian trôi bao giờ thành màu nhiệm
Em oằn mình tìm hạnh phúc không anh.

Phố vẫn mưa cơn mưa ngày tiễn biệt
Em vẫn đi qua bao ngày không anh
Đôi vai gầy biết đời mình thấm lạnh
Tự dặn lòng: mưa rồi sẽ thôi rơi.

Quán đã khuya sao anh không ghé lại
Đợi em về như bao lần anh lo
Hay bận bịu bên tay bồng tay bế
Bước em về vệt bóng dài bơ vơ.

(Sẻ, 8/5/2012)
Những bài thơ tháng 5 vẫn là khó hiểu.
Cho đến bây giờ vẫn ko hiểu tại sao lại viết những dòng chữ ấy vào ngày tháng 5...



VỀ ĐÂU

Thơ hết, tình tan, đời chán ngán
Làm gì cho hết những mùa sang
Tim khờ ôm ấp miền dĩ vãng
Phung phí đời hoang những chiều tàn.

Ngộ - ly, ly - ngộ kiếp nhân gian
Oằn vai mỏi gánh nợ tình tang
Chán chê duyên bạc lắm phũ phàng
Bao giờ qua hết phận đa mang.

Dường nghe mỏi cánh đời lang thang
Bóng rũ gầy hao đường phiêu lãng
Cô độc viễn xứ thấm gian nan
Tìm đâu tổ ấm dệt mộng vàng?

(Sẻ, 6/2012 - những chuỗi ngày cùng cực chán nản, đã có khi nghĩ tới... chết quách cho xong!)




BẾN BIỆT LIÊU

Mưa ơi giăng hạt nơi đây
Thấu chăng phương ấy người ngây dại sầu
Nhớ lần ôm siết canh thâu
Phố mềm mưa bụi người đau cùng người.

Tay mềm thương níu gió trời
Tay hoang ghì giữ mây trôi lững lờ
Đời dài đâu phải cơn mơ
Ngàn thu mây - gió mịt mờ ly tan.

Dặm trường níu bước ngựa hoang
Cánh chim mòn mỏi bao hoàng hôn rơi
Ngựa chừng mỏi gối tìm vui
Chim trời gãy cánh chôn vùi tin yêu.

Người ơi nhớ bến biệt liêu
Ta - người xa cách bến chiều quên tên
Đường mưa lối bước chênh vênh
Ngẹn ngào thương buổi dệt lên mộng thường.

Ân tình biết trước đau thương
Vẫn nâng niu ngọt rồi vương đắng sầu
Mưa nào xóa được tình sâu
Người thôi thổn thức ta hầu bình yên.

(Sẻ, 6/2012, viết cho người)



ĐÊM TRẮNG

Em thả nỗi nhớ vào khuya...
Tim vẫy vùng trong lòng đêm đen đặc
Ký ức về như từng làn dao sắc
Nát cõi lòng từng nhát cứa không tên.

Em thả dáng anh vào tối...
Đêm chói lòa những niềm đau trăn trở
Ánh mắt nào thăm thẳm buồn em nhớ
Đã nhìn em... như thế rồi quay đi.

Em gọi anh trong thinh lặng...
Đêm vang lại lời hứa đã phai phôi
Sau nụ cười là lời trao rất vội
Vòng nguyệt quế em đội mãi ngàn sau.

Em ngân lại khúc ru...
Anh đã hát đêm cuối cùng giã biệt
Tàn canh thâu rồi chỉ mình em biết
Lời ru buồn đã dành sẵn cho nhau.

Em đợi anh đêm lại đêm...
Bàn tay níu như ngày yêu dấu cũ
Nhưng anh mãi xa khuất lối thiên thu
Mỏi tay chèo em gác nhịp bến mơ.

(Sẻ, 6/6/2012)


Rêu đã phủ trên những gờ tường
Nắng cũng nhạt hơn với trời tháng sáu
Mưa đau đáu mong tháng ngày chờ đợi
Một nhịp cầu cho Chức Nữ - Ngưu Lang.

Năm qua đi quá nửa một con đường
Trái trên cành cũng bồi hồi đợi chín
Tim thao thức vẫn hoài câm nín
Dĩ vãng nghẹn ngào đâu thốt nổi lời yêu.

Tháng sáu về phố nhỏ vẫn đìu hiu
Mưa bong bóng thả trôi dòng nông nổi
Em mong mỏi anh ơi đừng đến vội
Cho tình em gánh  nổi một nhịp cầu.

(Nhịp cầu tháng sáu - Blog tuyphong1964)

VIẾT CHO TÌNH NHÂN

Em...
Anh yêu em như một thời yêu chị ấy
Cũng đợi chờ thương nhớ lẫn đam mê
Phút bên em anh quên mình vụn dại
Trái tim gầy anh đong đếm phân chia.

Em trói tim anh bằng lời tha thiết
Chị ấy thương nửa đời anh trần trụi
Vòng tay em buông lơi tình nông nổi
Chị nhẫn nại những lỗi lầm anh mang.

Anh yêu em, yêu khát vọng tuổi trẻ
Sức sống đầy trong nhịp đời em mơ
Những mê say một thời anh bỏ dở
Anh tìm thấy trọn vẹn ở nơi em.

Bên chị ấy là hạnh phúc bình yên yên
Mỗi chiều về bên tiếng cười con trẻ
Mọi bộn bề bỗng hóa thành lặng lẽ
Nhắc đời anh đã chén ngọt thề bôi.

Em hỡi em, làm sao anh nói hết
Trái tim anh nửa phần mang ân hận
Bởi những điều đã trở nên thành thật
Lời yêu nào trót lỗi lầm đam mê.

Có nghĩa gì, tình yêu từng hẹn ước
Khi em - anh vẫn mãi là tình nhân
Thôi cũng đành mối duyên thừa lận đận
Bởi muộn màng mình đôi ngã ly tan.

(Sẻ, 6/2012 - Viết cho một người bạn)

MIỀN LẶNG

Ta còn gì để nói
Mắt dõi miền xa xôi
Chỉ thêm lần chới với
Xa khuất một vòng tay.

Miền lặng người có hay
Mưa giăng sầu chất ngất
Mỗi chiều về ngơ ngẩn
Gọi tên ngày chia phôi.

Ôi lời hứa chung đôi
Theo bước người mê mải
Mùa nối mùa khắc khoải
Rêu phủ mội tình côi.

Lời trao còn bối rối
Đã ngỡ ngàng ly biệt
Mất nhau rồi mới biết
Ta một đời đi hoang
            (Sẻ, 14/6/2012 - Viết cho người)





BẤT CHỢT CHIỀU NAY

Cố nhân ơi em giờ xa lạ
Thời gian nào bôi xóa yêu thương
Chia cách đời nhau mấy nẻo đường
Ngỡ ngàng nhìn nhau chẳng nên câu.

Cố nhân ơi thôi gọi tên nhau
Khi tim mình qua rồi nông nổi
Bỏ lại đời từng câu yêu vội
Mặn nồng xưa gửi trả nhân gian.

Đoạn đường đời biết mấy truy hoan
Thuyền neo bến một lần giã biệt
Những xa xưa thôi tìm luyến tiếc
Cho lệ nhòa má thắm môi hoa.

Cố nhân ơi ta giờ xa lạ
Em vội vàng phố đỏ hoàng hôn
Anh rẽ lối ngã đời bề bộn
Bất chợt chiều nay... tìm quên mau.

(Sẻ, 6/2012, tặng một người bạn)


KHÔNG TÊN (2)

Ừ thôi thả nắng về thu
Cho vàng cánh lá những chiều không nhau
Mùa trôi mải miết tìm đau
Gió phai tình thắm bạc màu nhớ thương.

(Sẻ, 7/2012 - Tháng 7 và mùa thu hẹn ước)


EM VỀ

Chiều em về lối mưa
Phố còn sầu không hỡi
Gió thổi miền trơ trọi
Sóng mắt còn hoen cay?

Chiều em về có hay
Lòng ta xao xác nhớ
Tím ngõ trời vụn vỡ
Hồn nhiên nỗi cô đơn.

Ta nén lời yêu thương
Thả bóng chiều tê tái
Gió nương triền cỏ dại
Tiễn bước hồng em xa.

Em về đời gió mưa
Ta ru tình bỏ ngõ
Vùi chôn một ước mơ
Dìu em sang bến mộng.

Bao mùa đếm sầu đông
Em còn thương tình lỡ
Ta đan ngày dịu vợi
Dõi gót hài em qua.

(Sẻ, 6/2012, cảm xúc khi nhận một SMS "Chiều em về có ướt mưa?")

NGÀY KHÔNG TÊN

Xa thật rồi người nhỉ?
Mỗi đứa một phương trời
Ta đếm ngày trơ trọi
Người khóc mảnh trăng côi.

Bao lâu rồi người hỡi...
Thề xưa đã úa nhàu
Mưa sang mùa tháng bảy
Sao chẳng thể quên nhau?

(Sẻ, 6/7/2012)
Một comment:

Gió thổi một niềm đau
Mưa giăng con đường nhỏ
Bóng ai còn đứng đó
Đợi chi giọt mùa thu.

Lời hẹn thề vu vơ
Tim dại khờ thổn thức
Xin ngủ ngon ký ức
Chiều nay lá đã rơi. (KN, 8/2012)




BUỒN TÀN THU

Thuở ấy vụng về ta đánh rơi
Tình ai đã nguyện sẽ chẳng vơi
Dặm trường chân bước liêu xiêu nhớ
Thương tóc mây xưa dạ chẳng rời.

Ôi gót phong sương mấy bận phơi
Phương xa thầm gọi cố nhân ơi
Còn viết riêng ta vần thơ ngỏ
Khóe môi còn giữ những nét ngời.

Gót đời phiêu bạt cánh buồm khơi
Mơ dáng hoa cười nhớ chơi vơi
Nay về bến xưa hiu hắt bóng
Nhặt lại yêu thương vỡ tơi bời.

(Sẻ & Loveandlife blog, 7/2012)

TÌNH ĐAU

Tháng bảy còn mưa ngâu
Người về khơi huyệt sầu
Ta vụn về câu dối
"Đã quên nụ hôn đầu"

Tháng bảy vùi niềm đau
Ta quay lưng cố giấu
Giọt rơi nhòe đáy mắt
Ngược lối về bước mau.

Tháng bảy lướt qua nhau
Câu thơ còn đau đáu
Chưa trọn mùa ly biệt
Có lẽ nào quên mau?

Tháng bảy mày ai chau
Tim ai chết bởi sầu
Phượng cháy lần mưa cuối
Vùi chôn khối tình đau.

(Sẻ, 7/2012)

NGƯỜI ĐÃ ĐI CHƯA

Người vẫn còn đây hay đã đi rồi
Phố đìu hiu đong đưa chiều cô tịch
Phượng sang mùa cháy rực cơn  mưa cuối
Tựa máu hồng nhuộm đỏ gót phiêu linh.

Nay ta về ngang qua con đường cũ
Người vẫn còn đây hay đã đi rồi
Ngõ thênh thang chỉ còn mình ta bước
Bờ cỏ dại vương giọt nồng chia phôi.

Hoàng hôn rơi cõi hồn du theo gió
Khẽ hỏi thầm liệu người đã đi chưa
Sao hạ về nắng rọi màu cô quạnh
Hiu hắt đời như những chiều tiễn đưa.

Hỡi bước người phiêu du ngàn dặm ải
Vẫn còn đây hay người đã đi rồi
Sao chẳng nói dù một lời ngắn ngủi
Để chiều tàn ta cạn mãi ly côi.

Đêm hoang liêu nguyệt soi nhành lá rũ
Gió gọi mùa thả bóng tối lưa thưa
Lời giun dế van đêm đừng câm lặng
Ngỏ một lời người ấy đã đi chưa...

(Sẻ, 7/2012)

TỨ TUYỆT

Lâu rồi không viết nổi vần thơ
Thời gian phủ bụi màu nhung nhớ
Gót mềm phiêu lãng chôn tình lỡ
Giấy hoen mực nhạt hồn lơ ngơ...
                                                                                                         (Sẻ, TAL, 8/2012)

EM, TA

Em giờ là của người ta
Ta bên người mới xót xa đong đầy
Đường thưa chợt đổ mưa mây
Nhói lòng ai ướt vai gầy bên ai...
                                                                         (Sẻ, 8/2012)
"Sau ban ngày là bóng tối. Sau bóng tối là bình minh.
Sau tình yêu là nỗi đau. Sau nỗi đau là gì? 
TRỐNG RỖNG"


THU ẢO

Em đã biết... sẽ chẳng có mùa thu
Như ước hẹn gặp nhau giữa nắng vàng
Phố bề bộn bàn chân ai lang thang
Mải mê tìm... chiếc lá... màu tàn phai.

Em đã biết mình chẳng thể hội ngộ
Lời hẹn hò cùng nhau dưới trăng thanh
Đêm vẫn tỏ đôi dáng hình cô quạnh
Hai phương trời... mỗi đứa một lối thu.

Em đã biết mùa thu không đến kịp
Trên phố nhỏ nhánh hồ trong chờ đợi
Ngày tháng phủ rêu phong vào nỗi nhớ
Từng hạ về hong cháy những mê say...

Em đã biết... thu chẳng của riêng ai
Dẫu muôn lần em chắp tay khấn hứa
Lời nguyện cầu bỗng chốc còn một nửa
Khi sợ sệt... mình vấp nỗi đau xưa.

Em đã biết... trong muôn lần hờn dỗi
Niềm tin mình nhạt hơn nắng mùa thu
Nghe yêu thương chết theo từng mùa cũ
Còn lối nào cho ta bước cùng thu...
(Sẻ, 8/2012)
                                                                                                                            TÀN PHAI

Chiều nay đếm lá rơi
Ngỡ ra đời tàn úa
Ước vọng của một thời
Chôn vùi gót phiêu du.

Dõi trông miền viễn xứ
Biết còn ai ngóng đợi
Điếu thuốc tàn trong gió
Đã biết đời buông lơi...

Cũng đã có đôi lần
Chân êm dừng bến mộng
Ngã đời còn lận đận
Ta thừa kiếp đi rong.

Và cũng đã có lần
Ta buông lời từ giã
Bỏ mặc cho số phận
Mê mải chốn phong ba.

Trời còn làm mưa nắng
Hai phương trời cách biệt
Nghe tàn phai chết lặng
Trên bước đời đảo điên.

Xa rồi mùa kỷ niệm
Bàn chân ai lang thang
Bỏ quên câu ước hẹn
Giọt sầu mãi vương  mang.

"Xin em đừng hờn dỗi
Câu từ ly rất vội
Ta quen đời phiêu bạt
Màng chi chút tình vôi"

(Sẻ, 8/2012)
Những câu cuối viết rất sớm cho những lời rất thật sau này.




NGÀY KHÔNG TÊN (2)


Xa nhau chưa người hỡi
Mùa nối mùa thinh lặng
Phương xa trời có nắng
Hong cạn dòng chia ly.

Quên nhau chưa người nhỉ
Đường xưa ai qua lối
Ngỡ dáng quen khuất vội
Tím ngắt một chiều mưa...

(Sẻ, 9/2012)


TỨ TUYỆT (2)

Xuân phai, hạ tàn, thu sang đông
Gió sương mấy độ nhàu vôi vữa
Rêu phong phủ kín bờ nhung nhớ
Cỏ mọc xanh rồi ái ân xưa...

(Sẻ, cafe Thủy Trúc 19/9/2012)


SAY

Ai thả nỗi nhớ vào đêm
Cho trăng nghiêng ngả say mềm giọt thu
Cõi trần ai nặng ưu tư
Ôm vò rượu cạn tạ từ duyên phai...
                                                                               (Sẻ, 1/10/2012) - Họa tự một bài thơ:
Người thả nỗi nhớ vào đêm
Để vầng trăng rụng bên thềm tương tư
Còn ta với vệt sương mờ
Chén cay ru mối duyên khờ ngủ yên. (KN)


CHỈ CÒN LÀ NỖI NHỚ

Chỉ còn là nỗi nhớ
Rơi rớt lại bên đời
Chiều nay nhìn mưa vỡ
Ai khóc giọt mùa trôi.

Chỉ còn là nỗi nhớ
Nghe tiếng đêm thở dài
Mỗi lần thấy bơ vơ
Mỗi lần tìm nhẫn nại.

Chỉ còn là nỗi nhớ
Khi tình hóa mây bay
Yêu thương giờ hấp hối
Giữa bể đời buông trôi.

Chỉ còn là nỗi nhớ
Xin người đừng gặng hỏi...
Lời ta giờ hóa đá
Môi mím chặt cơn đau.

Chỉ còn là nỗi nhớ
Biền biệt lối không nhau
Quang gánh mang tình lỡ
Nặng nợ đến bao giờ...                 
               (Sẻ, 21/10/2012 - xếp vào thể loại túng từ!)


TRĂNG THỪA

Cả mảnh trăng rơi thừa một nửa
Người đã vội buông câu hờn dối:
"Trăng gầy chẳng đủ soi đôi bóng
Nên đành lỡ hẹn bước chung đôi".
                                                                                      (Sẻ, cafe Thủy Trúc 25/10/2012)


BIỆT KHÚC

Rồi là hết chiều không còn nhau nữa
Phố hao gầy lặng lẽ tiếng mưa giăng
Ta gom sầu ném vào lòng đêm trắng
Mím môi cười vui tiễn bước chân xa.

Chiều đi rồi người có biết chăng ta
Bước thẩn thờ ngang qua miền giông gió
Buồn lời hứa một thời ta đã ngỏ
Ai vội vàng thả về phía không nhau.

Ừ thôi nhé. Biết rồi sẽ chẳng đau
Nơi viễn xứ nặng phồn hoa ảo ảnh
Cho năm tháng hóa dặm lòng xa cách
Đôi lời hứa đâu thể giữ chân nhau.

Ừ thôi nhé. Biết rồi sẽ qua mau
Mong manh quá nên chưa lần thổ lộ
Ta ở lại với những điều chẳng rõ
Thời gian nào có vụt mất xa xưa...

Rồi một mai đôi ta không nhắc nữa
Những vu vơ ngây dại của một thời
Bàn tay ai thôi đếm ngày chờ đợi
Bước chân người quên mất bến tương tư.

Ừ thôi nhé. Nếu không còn  nhau nữa
Xin hãy giữ riêng ta nét môi cười
Như thuở trước tình ta còn thơ mới
Chưa ưu tư, chưa vướng những muộn phiền.

Em viết cho anh vần thơ tiễn biệt
Đêm Sài Gòn mưa đổ cuối mùa thu...

(Sẻ, 2/11/2012)

Em lần lữa câu biệt khúc xa nhau
Đợi nắng chiều hong vàng thêm chút nữa
Phủ yêu thương biết mấy lá cho vừa
Để đông kề thôi buốt lạnh tim hoang.

Rồi một mai nghe rét mướt vội vàng
Những hẹn thề biết ai quên ai nhớ?
Miền gió cát dâng sầu lên mắt đỏ
Hai phương trời ai khóc những ngày mưa...

Biết ra đi là mất nhau lần nữa
Trời chẳng thương nên cứ để đông sang...

(Sẻ, 12/11/2012) Thay lời từ biệt!

Em biết anh đi chẳng trở về
Dặm trường đã biết chẳng ai mong
Thương chi mùa cũ buồn hiu hắt
Nhớ nữa thêm xa đến nghẹn lòng.

Em biết anh đi chẳng trở về
Lối cũ đâu quên bàn chân bước
Rêu phong phủ kín xanh màu lệ
Đường dài gom nhặt mãi tơ vương.

Em biết anh đi chẳng trở về
Nghe chừng yêu mến hóa lạnh căm
Hời dỗi riêng mang nào ai biết
Vần thơ khắc khoải sầu trăm năm.

Em biết anh đi chẳng trở về
Mịt mờ vó ngựa trông chi mãi
Nơi ấy xin thương người viễn xứ
Vương chút bụi hồng thả gió bay.

Trách bởi trời xua con gió lớn
Hay giận lòng người nhạt yêu thương...

(Sẻ, 3/12/2012)
Mượn ý thơ trong một bài thơ của Thái Can
"Anh biết em đi chẳng trở về"
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sẻ - ngày hôm qua, mãi mãi ko chối từ. Dòng đời nghiệt ngã, xô dạt ta về phía ko nhau. Hay chỉ tại niềm thương còn chưa đủ lớn đã vội vàng ra đi? Dù gì, vẫn là miền ký ức ko bao giờ lãng quên. 
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------