Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Mong manh


Mong manh về trong gió
Mùa ướm gót lặng thinh
Đêm đông cô quạnh quá
Đâu biết xuân trở mình.

Non xa buồn hiu hắt
Mây tím thả lưng chừng
Én chưa kịp về tổ
Gió ngàn vướng bâng khuâng.

Từ dạo bước ra đi
Đông trắng rẽ đôi miền
Tình xuân giờ hai ngã
Mỗi lối một niềm riêng...

Song thưa giăng tình nhớ
Ô cửa khép mùa đông
Vờ như đang bỏ ngõ
Chờ hơi ấm người mong.

Thoảng nghe trong gió biếc
Lời yêu thương xa xôi
Hương xuân hờ hững quá
Làm sao giữ sắc ngời...

Ừ xuân đến. Mong manh
Mùa đông đâu có lỗi
Bến xuân xa tít tắp
Biết bao giờ chung đôi?

(Sẻ)

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Muộn

Người yêu ơi… gọi tên người thương nhớ
Quán Không Tên. Phố nhỏ. Chiều giăng mây
Tháng mười hai cơn mưa nào ngây dại
Rớt muộn màng trên bến cũ biệt liêu.

Bao lâu rồi cố quên mình đã mất
Chở lạnh lùng qua muôn trùng nỗi đau
Ôi day dứt. Chiều nay nghe day dứt
Bánh thời gian quay ngược miền tương tư...

Người yêu ơi phương trời xa tít ấy
Có mưa nào đong đưa tìm dĩ vãng?
Hạt giăng giăng ướt dầm manh áo bạc
Khơi buốt lạnh cho ấm đủ vòng tay.

Đủ mê say. Đủ dại khờ. Một thuở!
Giọt môi trao chát hương nồng ngọt – đắng
Bản tình ca đàn ai đà trỗi sẵn
Khúc yêu thương trên cung trầm biệt ly.

Người yêu ơi gọi tên người thương nhớ
Dẫu biết rằng thề xưa giờ bỏ ngõ
Những mê say lụi tàn theo nắng gió
Khoảng cách nào yêu mến hóa nhạt phai?

(Sẻ, 1/2013)