Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Mong manh


Mong manh về trong gió
Mùa ướm gót lặng thinh
Đêm đông cô quạnh quá
Đâu biết xuân trở mình.

Non xa buồn hiu hắt
Mây tím thả lưng chừng
Én chưa kịp về tổ
Gió ngàn vướng bâng khuâng.

Từ dạo bước ra đi
Đông trắng rẽ đôi miền
Tình xuân giờ hai ngã
Mỗi lối một niềm riêng...

Song thưa giăng tình nhớ
Ô cửa khép mùa đông
Vờ như đang bỏ ngõ
Chờ hơi ấm người mong.

Thoảng nghe trong gió biếc
Lời yêu thương xa xôi
Hương xuân hờ hững quá
Làm sao giữ sắc ngời...

Ừ xuân đến. Mong manh
Mùa đông đâu có lỗi
Bến xuân xa tít tắp
Biết bao giờ chung đôi?

(Sẻ)

4 nhận xét:

  1. Mùa xuân đến mong manh
    Đông tàn giăng kín lối
    Thời gian thì rất vội
    Còn ta mãi chơi vơi
    ...
    Mong manh nhưng không gục ngã Sẻ nhỉ?
    Cái nền tường mới ấn tượng đó Sẻ. Tuần mới nồng nàn nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi, cảm ơn MTV nhé. Một chút cảm xúc thôi mà, ko gục ngã được đâu.

      Xóa
  2. Sẻ giờ đang đứng đó
    Đợi mùa nhặt hạt tình
    Mưa ướt lông lạnh quá
    Nên Sẻ phải ẩn mình

    Hi hi... Vui lên chứ Sẻ.

    Trả lờiXóa
  3. Nồng nàng mùa hạ đến
    Phượng đỏ ướp xác ve
    Trái tim yêu khe khẽ
    Xin người hãy lắng nghe
    Mong manh thương nhớ cũ
    Buồn gửi vào hư vô
    Xuân lại về bên gối
    Tình yêu lại chung đôi

    Vui nhiều bạn nhé!

    Trả lờiXóa