Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Muộn

Người yêu ơi… gọi tên người thương nhớ
Quán Không Tên. Phố nhỏ. Chiều giăng mây
Tháng mười hai cơn mưa nào ngây dại
Rớt muộn màng trên bến cũ biệt liêu.

Bao lâu rồi cố quên mình đã mất
Chở lạnh lùng qua muôn trùng nỗi đau
Ôi day dứt. Chiều nay nghe day dứt
Bánh thời gian quay ngược miền tương tư...

Người yêu ơi phương trời xa tít ấy
Có mưa nào đong đưa tìm dĩ vãng?
Hạt giăng giăng ướt dầm manh áo bạc
Khơi buốt lạnh cho ấm đủ vòng tay.

Đủ mê say. Đủ dại khờ. Một thuở!
Giọt môi trao chát hương nồng ngọt – đắng
Bản tình ca đàn ai đà trỗi sẵn
Khúc yêu thương trên cung trầm biệt ly.

Người yêu ơi gọi tên người thương nhớ
Dẫu biết rằng thề xưa giờ bỏ ngõ
Những mê say lụi tàn theo nắng gió
Khoảng cách nào yêu mến hóa nhạt phai?

(Sẻ, 1/2013)



4 nhận xét:

  1. Nói ra thì cũng muộn rồi
    Còn chi đâu nữa...tôi người đôi nơi
    Nói ra tim có thảnh thơi?
    Thì thôi đành muộn...một đời...anh ơi

    Trả lờiXóa
  2. Nếu không đặt GIỚI HẠN thì sẽ không còn MUỘN nữa...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ko MUỘN vì quá MUỘN. Đằng nào cũng MUỘN. Nhưng MUỘN còn hơn không... là tất cả cảm hứng cho bài thơ mang tên MUỘN. Hihi

      Xóa