Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Tự khúc

Đêm lại đêm mưa đổ

Cuộn mình trong nỗi nhớ

Phương xa trời trở gió

Có tròn giấc bơ vơ?


Bao lâu rồi anh nhỉ?

Anh vùi mình phiêu lãng

Dòng đời nào xuôi ngược

Ta thành kẻ phụ phàng...


Nắng quên miền đất lạnh

Yêu thương xưa vụt mất?

Mưa rơi đầy lối cũ

Xóa được vết ái ân?


Đã biết chẳng quên nhau

Dối chi câu ly biệt

Đời ta giờ một nửa

Đã lạc mất bình yên...


Tay lần trang kỷ niệm

Vầng trán hằn suy tư

Môi mềm xin khép chặt

Đừng khơi ướt giã từ...


Anh giờ đây có lẽ

Cố quên niềm ước vọng

Ta giờ đây có lẽ

Thả nhớ về hư không…


(Sẻ, viết cho mùa đông)
12/2012