Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Dạ tâm khúc

Dạ Khúc - Thanh Tâm Tuyền -

Anh sợ những cột đèn đổ xuống
Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta
Bóp chết mọi hy vọng
Nên anh dìu em đi xa.

Đi đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau
Đi đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Để anh được làm thi sĩ
Hay nửa đêm Hà Nội
Anh là thằng điên khùng
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới
Chiếc kèn hát mãi than van
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
Như con mắt giận dữ
Sao tuổi trẻ quá buồn
Như bàn ghế không bầy.

Thôi em hãy đứng dậy
Người bán hàng đã ngủ sau quầy
Anh đưa em đi trốn
Những dày vò ngày mai.

(Sưu tầm thơ Thanh Tâm Tuyền)




Vô tình trong một lần nào đó được nghe những ca từ của Dạ tâm khúc và sau đó ko thể nào ko nghe lại nhiều lần nữa. Nhất là trong những buổi chiều mưa. Chiều, luôn gợi cho con người ta cảm giác chập choạng, muộn màng. Và mưa, là lúc khiến những ai đang lỡ đường phải tháo chạy thật nhanh để trốn tránh, dù muốn dù ko.

Muộn màng và chạy trốn. Con phố bình yên bỗng trở nên vội vã, nhốn náo đến cuồng loạn. Mưa khắp nơi nơi. Bóng tối sập xuống ở sau lưng và ngay trước trước mặt. Phố chạy về đâu. Người chạy về đâu. Ta chạy về đâu? Cô độc và bế tắc giữa biển người.

Chạy trốn một cơn mưa trong buổi chiều muộn đã khốn khó. Chạy trốn cả một số phận sẽ ra sao?

Có lẽ ko còn ngữ từ nào để nói thêm cho ý tứ của sự ngột ngạt và bế tắc nơi đây. Từ những hình tượng rất chân chất của phố phường ngày ngày, nơi mà anh và em luôn phải nhìn thấy - bóp nghẹt mọi hy vọng. Những mong ước nhỏ nhoi, công viên,quán rượu, chút nửa đêm Hà Nội... nơi chỉ để đủ cho anh - em chạy trốn cuộc đời trong phúc chốc, đủ để được bên nhau giây lát, được hôn nhau đắm đuối - ôi môi em như mật đắng, tình yêu ta sao quá đỗi đắng cay...

Dẫu đã tha thiết là mấy cũng ko vượt qua được cảm giác mơ hồ sợ hãi của sự cách biệt nay mai, những hoài nghi cho số mệnh cay đắng ngày sau. Hạnh phúc mong manh chẳng trọn vẹn dù trong tay là em, dù thật gần hơi ấm là anh, vẫn ko thể dứt ra được hai chữ tuyệt vọng.

Ôm em trong tay mà nhớ em ngày sắp tới...
...
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Ôi tuổi trẻ quá buồn
...
Anh đưa em đi trốn
Những dày vò ngày mai.

Dạ Khúc của Thanh Tâm Tuyền được Phạm Đình Chương phổ nhạc và lấy tên là Dạ Tâm Khúc (lấy chữ Tâm trong tên của tác giả bài thơ) trên nền nhạc Jazz với cung bậc mang đầy ám ảnh, cay đắng như chính sự băn khoăn, khắc khoải, tuyệt vọng trong từng câu chữ nhịp điệu bằng - trắc của bài thơ.


Nghe bài nhạc này và đọc bài thơ này lại liên tưởng đến những tác phẩm của Haruki Murakami. Hạnh phúc mong manh, ngọt ngào ngắn ngủi, đau thương ngầm réo và bế tắc triền miên.
Sẻ

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Người này và người đó

Người này và người đó...


Tại sao ta chọn người này mà không là người đó

cũng như giữa nước chanh và tắc đá

vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ

để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...


Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu

ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ

ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ

ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ

một điều gì đó không thể gọi tên...


Tại sao ta chọn người này... có lẽ ta cũng đã quên...

có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng

ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác

ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác

rồi cứ thế bước đi...


Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay

người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ

người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ

cho tất cả thương nhớ này...


Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay

(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)

ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng

(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)


Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười

hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống

nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng

làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm


Giữa người đó và người này...

tại sao ta không chọn người đó

dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!.



Người này và người đó (2)


Ta chọn người này vì không dám bắt đầu lại từ đầu

ta chọn người này vì sợ những bất trắc ở một cuộc đời mới

ta chọn người này vì mọi người chung quanh ta vẫn luôn mong đợi

những - người - sống - giùm - cuộc - đời - ta...


Tại sao ta chọn người này? điều giản đơn quá mà

có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi

có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi

có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi

mùi hương ấy đến từ đâu?


Ta không chọn người đó bởi không tin vào những gì bền lâu

những giấc mơ nửa đêm về sáng

thương một người cũng như đánh rơi một giọt nước mắt

quyền quyết định đã thuộc về những hạt cát

nơi tiếp nhận giọt nước mắt buồn kia


Ta không chọn người đó vì muốn từ chối những gì thuộc về... ngày xưa

những tuyệt vọng khi yêu một người mà cam tâm lãng quên thế giới

làm điều gì cũng sợ người kia sẽ đau nhói

nhất là lúc cuộc đời đưa ta về qua những hẻm tối

vẫn luôn luôn nhìn thấy một vì sao!


Khi được quyền chọn lựa ta đâu biết mình đang hạnh phúc xiết bao

có cơ hội nhìn thấy nụ cười hơn nước mắt

ta cho phép ta buông tay nơi này và giữ chặt ở một nơi khác

miễn sao lòng mình đủ thanh thản

cho những lần đối mặt ở ngày sau


Không cần biết người này cũng chênh vênh ngay từ lúc gật đầu

nỗi mơ hồ của người đứng trong làn sương mù buổi sáng

chỉ muốn bước chân tiếp theo sẽ đi cùng một người thân thiết

đi và cố tin vào một tình yêu bất biến

không chút nghi ngờ lẫn nhau!


Không cần biết người đó sợ đến mức nào cảm giác ngồi trong đêm thâu

chẳng dám nằm xuống vì biết rằng không muốn đứng lên nữa

tại sao yêu một người mà không thể tựa vai vào người đó

yêu một người mà phải học cách đứng một mình trong chiều gió

nhìn hơi ấm cứ cạn dần đi...


Khi ta chọn người này và trả lại người đó về trong ý nghĩ hoài nghi...

(và nỗi hoài nghi như thế nào chắc có lẽ chỉ riêng mình ta biết!)



Người này và người đó (3)


Khi ta không chọn người này và cũng không chọn luôn người đó

ta chọn người kia - người mà chưa bao giờ hiểu rõ

về cuộc đời ta...

Ta chọn một người không liên quan gì đến những đau đớn đã đi qua

ta chọn một người tin vào tình yêu của ta là duy nhất

ta chọn một người mà mỗi tiếng cười khi gặp ta đều thật sự hạnh phúc

ta chọn một người biết nhắc nhở ta luôn nhìn về phía trước

dù bão giông vẫn là người bạn đồng hành...


Khi lòng người đổi thay mới hiểu hết giá trị của mong manh

ta thật sự sợ hãi nếu phải nghe những câu nói:

- tại sao ngày đó chúng ta lại đến với nhau được nhỉ?

- tại sao ngày đó chúng ta không dừng lại dù chỉ một giây phút để tự hỏi?

- tại sao ngày đó chúng ta không ngăn lại yêu thương kia khi biết mình đang tập nói dối?

- tại sao ngày đó chúng ta cứ nghĩ tình yêu có thể làm thế giới thay đổi?

mà không hề biết rằng đó chỉ là những ngây ngô...


Ta chấp nhận trả giá nhưng làm ơn đừng bắt những người khác trả giá giùm ta

ta không chọn người này nên hãy để người này đừng ray rứt

đừng sống trong chịu đựng để bàn tay chết lạnh đi từng ngón

đừng thanh minh với cuộc đời rằng tình yêu đó bao dung là cần thiết

đừng mỉm cười khi lòng không muốn mỉm cười chút nào hết

có được không?


Một lần thôi ta nên (dối lòng) phủ định tất cả những ước mong

để người đó biết đợi chờ là vô nghĩa

để người đó tự học cách đứng lên dù trái tim đã tan vỡ

để biết nhận ra ta không phải là người duy nhất tốt với người đó

để thoa son mà bàn tay đừng run lên trong lặng lẽ

những nghiệt ngã của khóc thầm!


Ta chọn người kia là ta trân trọng một đời sống bình thường

sẻ chia những bình yên đầy háo hức

nếu lỡ có làm đau nhau thì biết cách tha thứ được

không cho phép ai chạm vào những tổn thương đã cạn khô nước mắt

cần phải khóc cho điều gì nữa đây?


Những lựa chọn trong cuộc đời luôn nghiêng về hướng đắng cay

ta đủ hiểu biết nhưng chẳng bao giờ chấp nhận

sao không uống cạn một ly nước rồi nhìn vào đáy ly để tìm một giọt nước

có thật sự dễ dàng không?


Có thật sự tìm thấy được giọt nước hay chỉ là hình dáng của giọt nước mắt ta vay từ yêu thương?

(Sưu tầm thơ Nguyễn Phong Việt)

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Kết quả của buổi bình luận ở trà sữa Hoa Hướng Dương về một nhà thơ rất mới Nguyễn Phong Việt. Dành tặng người bạn yêu thương. Xin lỗi vì hứa là về post liền nhưng tối tối toàn ngủ quên nên đến giờ thơ mới lên blog.

Đã đọc những vần thơ này từ rất lâu và luôn bị ám ảnh bởi "cách lựa chọn" cuối cùng giữa người người kia, người này và người đó của tác giả. Cách viết rất mộc mạc, chân thật và giản dị nhưng lại ẩn ngầm một nỗi day dứt và gần như là buông tay chấp nhận. Bởi cuộc sống là thế, đến một lúc, sau tất cả những cố gắng và đấu tranh trước sóng gió cuộc đời và mạo hiểm của cảm xúc để tìm đến những ước vọng, những đắm say tuổi trẻ thì đến cuối cùng, tất cả chúng ta đều phải lựa chọn - một bến đỗ nào đó có thể ko tròn vẹn yêu thương, có thể ko tha thiết như một thời ta đã và sẽ mãi nhớ nhưng nó lại bình yên và "vừa vặn" với tương lai. Người ấy đem lại tiếng cười hạnh phúc mỗi khi gặp ta, người đó ko hề liên quan gì đến những đớn đau đã từng đi qua trong cuộc đời ta, người mà "nếu lỡ có làm đau nhau thì biết cách tha thứ được"...

Và tất nhiên, sự lựa chọn nào cũng phải trả giá, đôi khi là những cay đắng ko thể nếm hết được, cố lờ đi để bình yên mà sống. Sự lựa chọn tưởng chừng giản đơn bằng một câu từ buông tay, một phút chốc quyết định rời xa, nhưng có khi để lại sự day dứt khôn nguôi cả một đời người... 
                                                                                                                                          Sẻ










Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Gửi đồng hương

13 tháng 5...

Vậy là tròn 8 năm và bước sang năm thứ 9, đồng hương nhỉ!

Đồng hương, tiếng gọi quen thuộc và thân thương một thời để ta nhận ra nhau, giờ đã thành một danh từ bình thường để chỉ những người đồng nghiệp hay khách hàng em gặp gỡ hàng ngày. Chắc anh chẳng còn nhớ nữa, và em cũng thôi nhớ... vì hiện tại nó ko còn ý nghĩa để ta nhận ra nhau nữa rồi, anh nhỉ.

Anh à, đêm nay trời SG ko mưa. Trong 8 lần đêm 13 tháng 5 đã qua thì hết 3 lần là trời ko mưa và có đến 2 cái thứ 6 ngày 13. Hi, chắc anh chẳng còn để ý đâu nhỉ, và từ nay em cũng thôi ko đếm ngày tháng nữa đâu anh ạ.

Người ta vẫn nói điều gì gây đau đớn thì thường nhớ lâu, nhớ mãi. Còn những gì hạnh phúc ngọt ngào thì sẽ chóng quên mau. Em đã quên lần ngón tay đếm những ngày vui, những hôm nắng đẹp khi mình bên nhau... ký ức trong em chỉ còn lại là mưa và mưa... 

Một người bạn anh lúc đó nói với em rằng: Hãy cứ khóc khi em còn có thể, đến một lúc nào đó trên đường đời khi đứng trước nỗi đau mà em ko còn có thể rơi nước mắt thì em sẽ hiểu vì sao anh phải làm như vậy. Em đã hứa sẽ cố gắng sống và đợi đủ 10 năm để em hiểu được anh lúc đó. Nhưng chưa đủ 10 năm, em lại nhận ra em hiểu mình và trong cái hiểu mình đó, em ngỡ ngàng... cũng là em hiểu nỗi cay đắng anh đã phải chịu đựng.

Nhưng mỗi chúng ta được sinh ra đều phải lớn và dũng cảm đối mặt với những gì mình lựa chọn trong cuộc đời. Điều này có lẽ anh hiểu trước em mà đúng ko. Vậy em sẽ thôi ko day dứt nữa, anh cũng đừng tự đổ lỗi bản thân mình nữa nhé.

Anh à, em đã bình yên rồi. Anh cũng hãy hạnh phúc với lựa chọn của mình anh nhé. Cuộc sống vốn ko bao giờ công bằng cho tất cả, nên đừng cố vùng vẫy với những được - mất mãi như vậy nữa. Hãy bình yên và trong veo như tiếng đàn anh một thuở...

Giã biệt đồng hương!

13/5/2013

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Mưa tím


Bất chợt chiều nỗi nhớ về trong mắt

Phố vội vàng phố đâu hay mùa tới

Nắng nghiêng vai nép sau hàng phượng đỏ

Gọi mưa về, vò võ, tháng Năm rơi.



Hạ lại sang ghi thêm mùa chia cách

Yêu mến xưa từ đó cũng dâng đầy

Em giấu chi những tủi hờn trong gió

Để chiều nay, mưa tím, mắt tôi cay.



Ôi đời ta vẫn lay hoay phận - số

Đêm lại đêm chưa dứt chén muộn sầu

Những hẹn hò từ độ mưa năm trước

Liệu có thành dĩ vãng của đời nhau…

Sẻ, viết... mừng tháng 5
4/5/2013