Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Dạ tâm khúc

Dạ Khúc - Thanh Tâm Tuyền -

Anh sợ những cột đèn đổ xuống
Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta
Bóp chết mọi hy vọng
Nên anh dìu em đi xa.

Đi đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau
Đi đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Để anh được làm thi sĩ
Hay nửa đêm Hà Nội
Anh là thằng điên khùng
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới
Chiếc kèn hát mãi than van
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
Như con mắt giận dữ
Sao tuổi trẻ quá buồn
Như bàn ghế không bầy.

Thôi em hãy đứng dậy
Người bán hàng đã ngủ sau quầy
Anh đưa em đi trốn
Những dày vò ngày mai.

(Sưu tầm thơ Thanh Tâm Tuyền)




Vô tình trong một lần nào đó được nghe những ca từ của Dạ tâm khúc và sau đó ko thể nào ko nghe lại nhiều lần nữa. Nhất là trong những buổi chiều mưa. Chiều, luôn gợi cho con người ta cảm giác chập choạng, muộn màng. Và mưa, là lúc khiến những ai đang lỡ đường phải tháo chạy thật nhanh để trốn tránh, dù muốn dù ko.

Muộn màng và chạy trốn. Con phố bình yên bỗng trở nên vội vã, nhốn náo đến cuồng loạn. Mưa khắp nơi nơi. Bóng tối sập xuống ở sau lưng và ngay trước trước mặt. Phố chạy về đâu. Người chạy về đâu. Ta chạy về đâu? Cô độc và bế tắc giữa biển người.

Chạy trốn một cơn mưa trong buổi chiều muộn đã khốn khó. Chạy trốn cả một số phận sẽ ra sao?

Có lẽ ko còn ngữ từ nào để nói thêm cho ý tứ của sự ngột ngạt và bế tắc nơi đây. Từ những hình tượng rất chân chất của phố phường ngày ngày, nơi mà anh và em luôn phải nhìn thấy - bóp nghẹt mọi hy vọng. Những mong ước nhỏ nhoi, công viên,quán rượu, chút nửa đêm Hà Nội... nơi chỉ để đủ cho anh - em chạy trốn cuộc đời trong phúc chốc, đủ để được bên nhau giây lát, được hôn nhau đắm đuối - ôi môi em như mật đắng, tình yêu ta sao quá đỗi đắng cay...

Dẫu đã tha thiết là mấy cũng ko vượt qua được cảm giác mơ hồ sợ hãi của sự cách biệt nay mai, những hoài nghi cho số mệnh cay đắng ngày sau. Hạnh phúc mong manh chẳng trọn vẹn dù trong tay là em, dù thật gần hơi ấm là anh, vẫn ko thể dứt ra được hai chữ tuyệt vọng.

Ôm em trong tay mà nhớ em ngày sắp tới...
...
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Ôi tuổi trẻ quá buồn
...
Anh đưa em đi trốn
Những dày vò ngày mai.

Dạ Khúc của Thanh Tâm Tuyền được Phạm Đình Chương phổ nhạc và lấy tên là Dạ Tâm Khúc (lấy chữ Tâm trong tên của tác giả bài thơ) trên nền nhạc Jazz với cung bậc mang đầy ám ảnh, cay đắng như chính sự băn khoăn, khắc khoải, tuyệt vọng trong từng câu chữ nhịp điệu bằng - trắc của bài thơ.


Nghe bài nhạc này và đọc bài thơ này lại liên tưởng đến những tác phẩm của Haruki Murakami. Hạnh phúc mong manh, ngọt ngào ngắn ngủi, đau thương ngầm réo và bế tắc triền miên.
Sẻ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét