Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Gửi đồng hương

13 tháng 5...

Vậy là tròn 8 năm và bước sang năm thứ 9, đồng hương nhỉ!

Đồng hương, tiếng gọi quen thuộc và thân thương một thời để ta nhận ra nhau, giờ đã thành một danh từ bình thường để chỉ những người đồng nghiệp hay khách hàng em gặp gỡ hàng ngày. Chắc anh chẳng còn nhớ nữa, và em cũng thôi nhớ... vì hiện tại nó ko còn ý nghĩa để ta nhận ra nhau nữa rồi, anh nhỉ.

Anh à, đêm nay trời SG ko mưa. Trong 8 lần đêm 13 tháng 5 đã qua thì hết 3 lần là trời ko mưa và có đến 2 cái thứ 6 ngày 13. Hi, chắc anh chẳng còn để ý đâu nhỉ, và từ nay em cũng thôi ko đếm ngày tháng nữa đâu anh ạ.

Người ta vẫn nói điều gì gây đau đớn thì thường nhớ lâu, nhớ mãi. Còn những gì hạnh phúc ngọt ngào thì sẽ chóng quên mau. Em đã quên lần ngón tay đếm những ngày vui, những hôm nắng đẹp khi mình bên nhau... ký ức trong em chỉ còn lại là mưa và mưa... 

Một người bạn anh lúc đó nói với em rằng: Hãy cứ khóc khi em còn có thể, đến một lúc nào đó trên đường đời khi đứng trước nỗi đau mà em ko còn có thể rơi nước mắt thì em sẽ hiểu vì sao anh phải làm như vậy. Em đã hứa sẽ cố gắng sống và đợi đủ 10 năm để em hiểu được anh lúc đó. Nhưng chưa đủ 10 năm, em lại nhận ra em hiểu mình và trong cái hiểu mình đó, em ngỡ ngàng... cũng là em hiểu nỗi cay đắng anh đã phải chịu đựng.

Nhưng mỗi chúng ta được sinh ra đều phải lớn và dũng cảm đối mặt với những gì mình lựa chọn trong cuộc đời. Điều này có lẽ anh hiểu trước em mà đúng ko. Vậy em sẽ thôi ko day dứt nữa, anh cũng đừng tự đổ lỗi bản thân mình nữa nhé.

Anh à, em đã bình yên rồi. Anh cũng hãy hạnh phúc với lựa chọn của mình anh nhé. Cuộc sống vốn ko bao giờ công bằng cho tất cả, nên đừng cố vùng vẫy với những được - mất mãi như vậy nữa. Hãy bình yên và trong veo như tiếng đàn anh một thuở...

Giã biệt đồng hương!

13/5/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét