Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Người này và người đó

Người này và người đó...


Tại sao ta chọn người này mà không là người đó

cũng như giữa nước chanh và tắc đá

vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ

để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...


Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu

ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ

ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ

ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ

một điều gì đó không thể gọi tên...


Tại sao ta chọn người này... có lẽ ta cũng đã quên...

có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng

ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác

ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác

rồi cứ thế bước đi...


Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay

người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ

người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ

cho tất cả thương nhớ này...


Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay

(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)

ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng

(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)


Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười

hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống

nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng

làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm


Giữa người đó và người này...

tại sao ta không chọn người đó

dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!.



Người này và người đó (2)


Ta chọn người này vì không dám bắt đầu lại từ đầu

ta chọn người này vì sợ những bất trắc ở một cuộc đời mới

ta chọn người này vì mọi người chung quanh ta vẫn luôn mong đợi

những - người - sống - giùm - cuộc - đời - ta...


Tại sao ta chọn người này? điều giản đơn quá mà

có một người chờ ta sau một ngày mệt mỏi

có một người thấm ướt khăn và lau dùm đôi bàn tay dính bụi

có một người giặt phai một mùi hương trên áo mà không cần hỏi

mùi hương ấy đến từ đâu?


Ta không chọn người đó bởi không tin vào những gì bền lâu

những giấc mơ nửa đêm về sáng

thương một người cũng như đánh rơi một giọt nước mắt

quyền quyết định đã thuộc về những hạt cát

nơi tiếp nhận giọt nước mắt buồn kia


Ta không chọn người đó vì muốn từ chối những gì thuộc về... ngày xưa

những tuyệt vọng khi yêu một người mà cam tâm lãng quên thế giới

làm điều gì cũng sợ người kia sẽ đau nhói

nhất là lúc cuộc đời đưa ta về qua những hẻm tối

vẫn luôn luôn nhìn thấy một vì sao!


Khi được quyền chọn lựa ta đâu biết mình đang hạnh phúc xiết bao

có cơ hội nhìn thấy nụ cười hơn nước mắt

ta cho phép ta buông tay nơi này và giữ chặt ở một nơi khác

miễn sao lòng mình đủ thanh thản

cho những lần đối mặt ở ngày sau


Không cần biết người này cũng chênh vênh ngay từ lúc gật đầu

nỗi mơ hồ của người đứng trong làn sương mù buổi sáng

chỉ muốn bước chân tiếp theo sẽ đi cùng một người thân thiết

đi và cố tin vào một tình yêu bất biến

không chút nghi ngờ lẫn nhau!


Không cần biết người đó sợ đến mức nào cảm giác ngồi trong đêm thâu

chẳng dám nằm xuống vì biết rằng không muốn đứng lên nữa

tại sao yêu một người mà không thể tựa vai vào người đó

yêu một người mà phải học cách đứng một mình trong chiều gió

nhìn hơi ấm cứ cạn dần đi...


Khi ta chọn người này và trả lại người đó về trong ý nghĩ hoài nghi...

(và nỗi hoài nghi như thế nào chắc có lẽ chỉ riêng mình ta biết!)



Người này và người đó (3)


Khi ta không chọn người này và cũng không chọn luôn người đó

ta chọn người kia - người mà chưa bao giờ hiểu rõ

về cuộc đời ta...

Ta chọn một người không liên quan gì đến những đau đớn đã đi qua

ta chọn một người tin vào tình yêu của ta là duy nhất

ta chọn một người mà mỗi tiếng cười khi gặp ta đều thật sự hạnh phúc

ta chọn một người biết nhắc nhở ta luôn nhìn về phía trước

dù bão giông vẫn là người bạn đồng hành...


Khi lòng người đổi thay mới hiểu hết giá trị của mong manh

ta thật sự sợ hãi nếu phải nghe những câu nói:

- tại sao ngày đó chúng ta lại đến với nhau được nhỉ?

- tại sao ngày đó chúng ta không dừng lại dù chỉ một giây phút để tự hỏi?

- tại sao ngày đó chúng ta không ngăn lại yêu thương kia khi biết mình đang tập nói dối?

- tại sao ngày đó chúng ta cứ nghĩ tình yêu có thể làm thế giới thay đổi?

mà không hề biết rằng đó chỉ là những ngây ngô...


Ta chấp nhận trả giá nhưng làm ơn đừng bắt những người khác trả giá giùm ta

ta không chọn người này nên hãy để người này đừng ray rứt

đừng sống trong chịu đựng để bàn tay chết lạnh đi từng ngón

đừng thanh minh với cuộc đời rằng tình yêu đó bao dung là cần thiết

đừng mỉm cười khi lòng không muốn mỉm cười chút nào hết

có được không?


Một lần thôi ta nên (dối lòng) phủ định tất cả những ước mong

để người đó biết đợi chờ là vô nghĩa

để người đó tự học cách đứng lên dù trái tim đã tan vỡ

để biết nhận ra ta không phải là người duy nhất tốt với người đó

để thoa son mà bàn tay đừng run lên trong lặng lẽ

những nghiệt ngã của khóc thầm!


Ta chọn người kia là ta trân trọng một đời sống bình thường

sẻ chia những bình yên đầy háo hức

nếu lỡ có làm đau nhau thì biết cách tha thứ được

không cho phép ai chạm vào những tổn thương đã cạn khô nước mắt

cần phải khóc cho điều gì nữa đây?


Những lựa chọn trong cuộc đời luôn nghiêng về hướng đắng cay

ta đủ hiểu biết nhưng chẳng bao giờ chấp nhận

sao không uống cạn một ly nước rồi nhìn vào đáy ly để tìm một giọt nước

có thật sự dễ dàng không?


Có thật sự tìm thấy được giọt nước hay chỉ là hình dáng của giọt nước mắt ta vay từ yêu thương?

(Sưu tầm thơ Nguyễn Phong Việt)

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Kết quả của buổi bình luận ở trà sữa Hoa Hướng Dương về một nhà thơ rất mới Nguyễn Phong Việt. Dành tặng người bạn yêu thương. Xin lỗi vì hứa là về post liền nhưng tối tối toàn ngủ quên nên đến giờ thơ mới lên blog.

Đã đọc những vần thơ này từ rất lâu và luôn bị ám ảnh bởi "cách lựa chọn" cuối cùng giữa người người kia, người này và người đó của tác giả. Cách viết rất mộc mạc, chân thật và giản dị nhưng lại ẩn ngầm một nỗi day dứt và gần như là buông tay chấp nhận. Bởi cuộc sống là thế, đến một lúc, sau tất cả những cố gắng và đấu tranh trước sóng gió cuộc đời và mạo hiểm của cảm xúc để tìm đến những ước vọng, những đắm say tuổi trẻ thì đến cuối cùng, tất cả chúng ta đều phải lựa chọn - một bến đỗ nào đó có thể ko tròn vẹn yêu thương, có thể ko tha thiết như một thời ta đã và sẽ mãi nhớ nhưng nó lại bình yên và "vừa vặn" với tương lai. Người ấy đem lại tiếng cười hạnh phúc mỗi khi gặp ta, người đó ko hề liên quan gì đến những đớn đau đã từng đi qua trong cuộc đời ta, người mà "nếu lỡ có làm đau nhau thì biết cách tha thứ được"...

Và tất nhiên, sự lựa chọn nào cũng phải trả giá, đôi khi là những cay đắng ko thể nếm hết được, cố lờ đi để bình yên mà sống. Sự lựa chọn tưởng chừng giản đơn bằng một câu từ buông tay, một phút chốc quyết định rời xa, nhưng có khi để lại sự day dứt khôn nguôi cả một đời người... 
                                                                                                                                          Sẻ










3 nhận xét:

  1. MTV cũng đã từng đọc bài này lâu rồi và rất thích thơ của Nguyễn Phong Việt.
    Sẻ mới sơn lại nhà à...trầm nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hi, Sẻ sơn nhà theo tâm trạng mà lị :-p

      Xóa
  2. Có lẽ dưới đây là một bài thơ theo anh thì rất hay,hay vì man mác trong đó những u buồn
    luôn rưng rưng trong tim những người yêu thích thơ.

    Ngồi Lại Bên Cầu
    Tác giả: Hoài Khanh
    người em xưa trở về đây một bận
    con đường câm bỗng ánh sáng diệu kỳ
    tôi lẫn trốn vì thấy mình không thể
    mây của trời rồi gió sẽ mang đi

    em - thì vẫn nụ cười xanh mắt biếc
    màu cô đơn trên suối tóc la đà
    còn gì nữa với mây trời đang trắng
    đã vô tình trôi mãi bến sông xa

    thôi nước mắt đã ghi lời trên đá
    và cô đơn đã ghi dấu trên tay
    chân đã bước trên lối về hoang vắng
    còn chăng em nghĩa sống ngực căng đầy

    quá khứ đó dòng sông em sẽ ngủ
    giấc chiêm bao nguyên vẹn có bao giờ
    ta sẽ gặp trong ý tình vũ bão
    con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ

    rồi em lại ra đi như đã đến
    dòng sông kia cứ vẫn chảy xa mù
    ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
    nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu


    (Thân Phận - Ca Dao xuất bản 1972)

    Gởi lại em bài thơ nầy.
    Trong một buổi chiều Chủ nhật buồn
    và không biết bao giờ gặp lại em vì nghe
    nói em sẽ không vào blog nữa.
    Anh chúc em luôn vui Sẻ nhé !

    Trả lờiXóa