Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Tạ khúc

Bài viết cũ cho đài hoa màu biếc
Em xem đi
Gắng thuộc một đôi lời...
...
Tôi hoang phế như bờ sông cằn cỗi
Suối nguồn tôi đã cạn mất từ lâu
Tóc vẫn xanh nhưng lòng đã bạc màu
Máu vẫn chảy mà tim như câm lặng

Em tha thiết gánh tình em trĩu nặng
Bờ vai nghiêng hằn xuống những khát khao
Em thơ dại có lẽ chẳng biết đâu
Tình vô hướng âm u như ngục tối

Như sự thực chẳng thể nào thay đổi
Tôi đã buồn như chiếc lá khuya bay
Tôi đã sầu hơn cả một ngón tay
Tim thở dốc chơi vơi tâm bão lớn

Trong giông gió, loài Mẫu đơn em chọn
Vẫn quật cường ngóng đợi phút đơm hoa
Vẫn ôn nhu thùy mị trước hiên nhà
Vẫn mi ướt vì không xa rời lệ

Em son sắt như những lời tuyên thệ
Cố đắp xanh những héo úa riêng tôi
Dẫu đắng cay mặn ngọt của lòng người
Em vô hối dựng cuộc tình vô hối

Tha thiết quá, tình em như biển gọi
Mà thân tôi, ôi, hoang đảo điêu tàn
Di tích cổ - lòng tôi, lắm ngổn ngang
Thân khách lạ làm sao em thu vén?

Tôi vô lực, đành làm người kể chuyện
Cổ tích người cũng là hiện thực tôi
Những ước mơ như lao ngục ngàn đời
Giam tâm thức trong vòng tròn chật vật

Mộng chẳng thật nhưng nỗi buồn rất thật
Vì mai thôi tất cả sẽ xa rời
Đêm ở tôi là nắng ở nơi người
Năm tháng đó sẽ chìm vào ngày mới
...
Con chữ cũ xếp thành bài tạ lỗi...


(St K.Dang)

*****

Mạn phép tác giả mang "Tạ khúc" về nhà mình. 
Từ bữa giờ cứ bị ám ảnh từng câu từng chữ trong bài thơ...

"Tôi đã sầu hơn cả một ngón tay" - Nỗi buồn của ngón vô danh nhớ nhẫn (giải thích của tác giả).


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét