Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Không đề - PĐTT

Em có về sưởi ấm phố đông
Cao nguyên nắng đỏ nhuộm môi hồng
Đất lành chim đậu cò trắng bên sông
Gọi người cô lữ chạnh lòng hoài mong.

Câu thơ duyên nợ ai gieo hạt
Gánh thương vó ngựa bụi tàn phai
Phố núi bây giờ đắm đuối say
Người xa xa mãi mộng tràn thiên thai.

Em có về mang đời hư thực
Hát khúc huê tình đốt lửa đêm trăng
Tẩy chiếu chăn phơi mềm sương lạnh
Cõi hồn trần thù tạc chén trăm năm...

(Phạm Đình Trúc Thu)

Được tặng thơ thì cũng vài lần, nhưng mà tặng thơ
qua SMS viết ko dấu rồi tự dịch, tự hiểu thì là lần đầu tiên.
Tks bạn già!

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Kiếp nào có yêu nhau - MĐHT

Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi.

Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ.

Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở.

Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận ngàn sau
Tình xanh không lo sợ.

Lệ nhòa trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi?

(Minh Đức Hoài Trinh)

Khi tất cả những con chữ và ngôn từ đều trở nên bất lực, ta trở về với mênh mông thinh lặng cùng lời nguyện cầu bình yên cho người.

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

HAI HÀNG ME Ở ĐƯỜNG GIA LONG

Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?

Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly

Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần

Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em?
Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu
Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu
Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài
Như địa cầu không thể ngược vòng quay
Như Chúa, Phật phải cam go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa

Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân
Khi nói thẳng: “Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá”

Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt

Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay, khen
Để anh còn cao hứng cười duyên
Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt

Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như Thượng Đế

Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh

Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần."

(Nguyễn Tất Nhiên)

Lâu lắm rồi mới được đọc lại bài thơ này, thấm thía. Hóa ra mình có xu hướng thích những thứ hại não từ thời mới biết a bờ cờ.

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Dạ khúc

Hết những gì đã từ lâu chôn giấu
Nay vọng thành tiếng thở dài của đêm
Làn khói thuốc ai thả bay trong gió
Cho đêm nay chẳng trọn giấc êm đềm.

Lời ai nói còn vang nơi thềm vắng
Khuya nhọc nhằn ru giấc ngủ canh thâu
Bầy giun dế gọi nhau về tổ ấm
Ai ngơ ngẩn đong mãi những cung sầu.

Có một miền ký ức rớt trong đêm
Trong nhánh lá đong đưa mùa trở gió
Trong khúc khích tiếng cười đùa xa thẳm
Trong vỡ òa những lần nghe khóc nhớ...

Được mấy khi yêu xa là miên viễn
Trong cay đắng cuộc tình nào cũng vội
Yêu thương mấy chẳng đủ đầy ngăn cách
Tự rẽ đời về hai ngã buông trôi.

Đêm yên quá nên đời còn thao thức
Tiếng mưa qua miệt mài khúc tiễn đưa
Nghe xót xa dâng đầy lên khóe mắt
Hỏi ai còn tha thiết những ngày xưa?



Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Ru nắng chiều qua

RU NẮNG CHIỀU QUA - Khuyết danh

Hãy khóc đi em đừng giấu trái tim mình
Đau đớn lắm phải không? Chiều vừa đi qua ngõ
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu tiếc nuối xa xôi.

Hãy khóc đi em để còn tìm được chút bình yên
Dẫu nhỏ nhoi – là tất cả anh và yêu thương ấy
Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi. Xa cách nhiều vẫn có một niềm tin.

Hãy khóc đi em, làm sao được lãng quên
(Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy)
Cơn bão đi qua cứ dày vò nhau mãi
Nước mắt rơi – thành bài hát cho anh.

Hãy khóc đi em. Đừng ném mình trong bóng đêm
Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ
Em dám yêu bằng từng hơi thở
Hơi thở cho anh và hơi thở cho em.

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên
Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá
Phố vẫn thế ngác ngơ và xa lạ
Dẫu thêm một người vẫn chống chếnh một bên.

Hãy khóc đi em. Không tiếc vì những gì đã trao cho anh
(Chỉ đơn giản bởi vì em muốn khóc)
Anh đi qua em lặng im và chân thật
Chiều cũng buồn khi nắng dần qua.

------
Người ta khóc sao mà dịu dàng đến thế...

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Ngày không tên (3)


Xa cách rồi người ơi
Trùng trùng ngày với tháng
Nỗi nhớ dài bất tận
Dâng đầy trong xót xa.

Từ nay đời đôi ngã
Người lặng nén đau thương
Ta âm thầm gắng gượng
Rối bời trái tim nhau...

Mưa vẫn từng giọt ngâu
Đèn chong chong mắt đỏ
Đêm lại đêm nức nở
Biết bao giờ thấy nhau?

Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Kỷ Niệm

KỶ NIỆM, KỶ NIỆM 
(Minh Đức Hoài Trinh)

Kỷ niệm đến trong ta
Chiều nay mang mầu tím
Nhớ nhung làm xót xa
Khi hoàng hôn chết lịm

Hôm xưa lần thứ nhất
Hai đứa mình gặp nhau
Chưa quen mà đã mất
Nói gì đến mai sau

Tim ai mang xiềng xích
Lòng ta bầm vết thương
Cuộc đời như vở kịch
Hạ màn còn vấn vương.

Nhạt nhòa

Đừng trách em sao không trả lời anh
Hai tiếng “có”, “không” sao… mênh mông quá
Em hỏi gió… gió lắc đầu buồn bã
Em hỏi mây… mây hờ hững trôi xa.

“Có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên - nhớ
Mưa chiều nay… bao nhiêu bong bóng vỡ
Tím cả góc trời… nỗi nhớ không tên.

Nhớ nhau nhiều nhưng vẫn mãi lặng im
Bởi khoảng cách vô hình… nhưng rất thực
Sợ chạm tay… vỡ tan… miền ký ức
Dối lòng mình… thì có tội ko anh?!!

(Sưu tầm)

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Dĩ vãng Em

Ở nơi ấy chỉ hai mùa mưa nắng
Nên em đâu biết lòng ta sầu mấy độ
Có những chiều mưa thu về qua phố
Thì nơi em ngày nắng vẫn đong đầy.

Xưa em trách sao ta u sầu vậy
Ký ức nào khiến đời nhau chua chát
Ta nhọc nhằn cày xới miền dĩ vãng
Em có nghĩa gì trong thực tại ta - em?

Em nguyện cầu cho hạ đến thật êm
Ta vùng vẫy tìm mùa xuân khao khát
Em vươn tay gọi thu lên đầy nắng
Ta lạnh lùng vương tiếc ngày đông cũ...

Nay ta về giữa mùa sang lá đổ
Gọi tên em, mong thêm lần trách nhớ
Dỗi hờn xưa chẳng còn riêng ta nữa
Phút tạ từ, ta viết dĩ vãng - Em.




Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Không đề

Những nỗi buồn chưa bao giờ mới
và nỗi đau cũng vậy
cứ gục đầu lên hai gối mà khóc
cho tan hết những mê say...

Này khát khao nghe chừng bé nhỏ
chưa bao giờ là mới
miết tay lên từng vết khắc thời gian
hố ngăn cách chia đời nhau vời vợi.

Để chiều nay làm sao ngăn tiếng nấc
À, nước mắt chưa bao giờ thôi mặn
và dòng tin ngắn ngủi
chẳng thể níu đời mình qua hết cách ngăn.

Sẻ
Chúc mừng sinh nhật anh (sinh nhật hờ)
và mừng ngày hội ngộ, tròn 1 tháng.

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Âm thầm - Nguyễn Quang Hà

Nỗi trống trải như vết thương nhỏ máu
Từ bấy đến nay chưa kín miệng bao giờ
Anh cảm thấy thời gian như đứng lại
Và em vẫn là em của ngày xưa

Những gì tưởng đào sâu chôn chặt
Có ai ngờ vẫn sống mãi cùng ta
Anh ân hận vì dại khờ nhút nhát
Ðã có em rồi lại để em xa

Em ơi, mối tình dang dở
Cho anh biết thế nào là yêu em
Em ơi, đường đời sóng gió
Cho anh biết thế nào là thiếu em

Thời gian đủ cho anh hiểu
Hạnh phúc không đơn giản chút nào
Những gì âm thầm nén chịu
Thành tiếng thở dài lang thang tìm nhau

Cuộc đời này ai hiểu chúng ta đâu
Ai hiểu em từng theo anh suốt những thăng trầm nghiệt ngã
Ai hiểu em nói gì với anh trong ánh nhìn lặng lẽ
Và ai hiểu phút giây này anh nhớ em.

(St)

Cuộc sống rồi cứ như một vở kịch, diễn có đạt đến mấy thì đoạn kết chỉ có thằng đạo diễn mới biết nó sẽ như thế nào.

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Buông



Em buông mái tóc thề
Đêm thở dài nhức nhối
Anh ơi anh có lẽ
Mình mất nhau thật rồi...

Anh ơi anh có lẽ
Mình mất nhau thật rồi.

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

Ta là gì trong trái tim nhau?


Ta là gì trong trái tim nhau?
Là hiện tại? thương đau trong quá khứ?
Là tương lai đang băn khoăn do dự?
Là chiều vàng tìm lại những thương yêu?

Ta là gì? bạn hữu? Người yêu?
Là say nắng thoảng qua hay suốt kiếp?
Là bền vững hay gặp nhau vài dịp?
Làm nhau vui hay chỉ thích tổn thương?

Đã qua rồi, những bờ bãi đau thương
Nhặt cánh tương tư, thả vào chiều đầy gió
Xin đừng buồn vì suy tư này nọ
Chuyện qua rồi hãy để gió cuốn đi.

Con thuyền chông chênh lạc lối những nghĩ suy
Sẽ chẳng trách đâu vì những điều nhỏ nhặt
Thuyền lênh đênh nếu có ngày gặp mặt
Xin hãy cùng cười vì ta vẫn thấy nhau.

Ta là gì? Hạnh phúc? Thương đau?
Là nuối tiếc những phút giây lầm lỡ?
Là yêu thương một đời ta lo sợ?
Nhưng đừng là những tội nghiệp, đáng thương.

Ta là gì? Trách nhiệm? Vấn vương?
Là cái chi? là do ta lựa chọn
Sẽ chẳng sao nếu khi chưa quá muộn
Ta là gì chỉ anh biết được thôi.

(Sưu tầm, mạng xã hội văn học)

Gửi Mèo: Đọc entry này bên nhà Mèo mà bị mất một đoạn, search ra bài đầy đủ thế này, có vẻ như đây là bảng gốc. 
Đọc kỹ ở câu cuối, giữa hai bảng có khác đi một chữ làm thay đổi nhiều phần ý nghĩa. "Ta là gì chỉ anh biết được thôi" và "Ta là gì chỉ ta biết được thôi".
Sẻ thì Sẻ thích từ ta hơn!




Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Này thì là Em về phố núi - PĐTT


Em về phố núi
rét lòng xuân
Hoa mai ngưng nở giữa lưng chừng
Sài gòn nắng tẻ
sương bỏ nụ
Gót đêm lẻ nhịp vắng hàng buôn
Giao thừa trời vỡ
bầy ong bướm
Tuổi đi trăn trối
một hồi chuông
Giáo đường khô khốc lời khẩn nguyện
Vó ngựa mơ hồ chuyển gánh thương.

(Sưu tầm, Không đề 25 - Phạm Đình Trúc Thu)

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Như là chuyện nắng mưa

Nhớ nhau không người hỡi?
Khi xuân sang ngập lối
Ta trở về phố núi
Lạnh trọn một vòng tay.

Nơi đây nắng đã đầy
Mây gió kết thanh tao
Mà lòng ta giông bão
Ngập trong đáy vực sầu.

Biết bao giờ qua mau
Ngày lại ngày với nhớ
Ta buông mình thờ ơ
Giữa cuộc đời bất tận.

Thôi là hết bâng khuâng
Én ơi về chi nữa?
Chẳng còn ai tựa cửa
Sầu dâng mỏi mắt chờ.

Như là chuyện nắng mưa
Đùa nhau trên cánh lá
Đôi tình nhân xa lạ
Nhìn xuân trôi lỡ làng.

Sẻ

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Em 2 - ĐTL

Nếu có thể, xin em đừng trở lại!
Hoa trong bình đã héo tự chiều qua
Hãy giúp anh quên đi, mãi mãi
Những bông tàn trong ký ức hai ta.

Đã bao lần, âm thầm, anh cầu chúc
Em đẹp xinh, hạnh phúc, đủ đầy
Anh lấy đau riêng làm nhung lụa
Phủ lên ngày tươi đẹp thơ ngây.

Giờ em lại. Bây giờ em mới lại!
Hồn thanh xuân em phung phí cả rồi
Anh cũng khác. Vâng! Anh giờ cũng khác
Đã có người anh đón để lên ngôi.

Em nước mắt, hai đứa cùng cay đắng
Hai đứa cùng đã có một thời xa
Nhưng chẳng lẽ người thứ ba phải khóc
Vì những bông tàn trong ký ức hai ta?

(Sưu tầm, Đỗ Trung Lai)


Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Không đề 23 - PĐTT

Em gom lá vàng hong nắng
Ta hứng sương lạnh tắm trăng
Bờ cách ngăn xa lắc
Lòng thời gian thênh thang

Lá vàng sưởi nắng lên xanh
Vầng trăng ngấm mặn lụi tàn
Em chưng niềm vui tươi sáng
Ta cất nỗi buồn chịu tang.

Dòng đời cuồn cuộn chảy
Đưa đôi bờ trôi xa
Hai ta thành người lạ
Trông tình yêu đi qua

Nắng Xuân tràn êm ả
Lá non tơ nuột nà
Ánh trăng rơi nghiêng ngả
Sương ướt đẫm đêm già

Dòng sông về biển cả
Vang một trời bao la...

(Sưu tầm Phạm Đình Trúc Thu)

Kết cái bài này, xin bản quyền đem về nhà mà chẳng thấy trả lời, bê đại về luôn.

Cơ mà, "Lá vàng sưởi nắng lên xanh"  là như thế nào nhỉ?

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Trò chuyện với nàng Tô Thị


Tôi đã đến đây và khoanh tay ngồi xuống bên Nàng
Người đàn ông trong tôi tự trách mình đến chậm
Để Nàng phải sống bao tháng ngày lận đận
Đến nỗi hoá đá rồi, dáng đứng vẫn gian truân.
Đã bao đời, Nàng là tấm gương thuỷ chung
Nay có người chê Nàng dại dột:
-"Việc gì phải chờ đợi kẻ bỏ đi mất hút!?
Khi bao người đàn ông đích thực tỏ tình".
Tôi nghĩ, Nàng không thiếu thông minh
Nhưng có lẽ Nàng thừa kiêu hãnh.
Nàng chờ không hẳn vì yêu, mà vì hiếu thắng
Và chính là vì dư luận xung quanh
Người ta xúm vào khen Nàng thủy chung
Để Nàng tiếp tục đứng trơ một mình
Khi họ từng đôi quấn quýt.

Với Nàng, tôi xin nói thật:
- Đấy là sự dối lừa ti tiện nhất trần gian!
Tô Thị nghe xong, nước mắt đang tràn
Nàng lại hoá đá thêm một lần vì uất hận.
Tô Thị ơi, xin Nàng bớt giận!
Thế hệ chúng tôi cố không để bị dối lừa.

Hồ Bất Khuất
Lạng Sơn, năm 1988

(Sưu tầm từ bài giảng Nhân học đại cương, chủ đề Tư duy phản biện)

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Chưa đặt tên

Xuân phai, hạ tàn, thu sang đông
Gió sương mấy độ nhàu vôi vữa
Rêu phong phủ kín bờ nhung nhớ
Cỏ mọc xanh rồi ái ân xưa.

Sẻ
TT, 09.2012
Em trở về trong một buổi chiều đông
Ký ức xưa vẫn buồn như sương khói
Anh biết không đã chẳng ai hiểu được
Cỏ xanh này phủ dấu mộ tình côi.

Đây mùa thu nói muôn vàn ước hẹn
Này thơ sầu, này phím nhạc tương tư
Đã vắt chéo khăn xô từ độ trước
Ngủ im lìm giữa ồn ả bao la.

Em trở về lấp lại những thiết tha
Có hay không những lần tim dậy sóng?
Đốt nén nhang ru tình thôi hoài vọng
Hương nghẹn ngào tỏa nhớ suốt trăm năm.

Sẻ
14.01.2014

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Khúc sến 10 - LD

Không nhắn tin nhau nữa
Dù một dòng hồi âm
Nói ra buồn đến vậy
Khi tình hóa lạnh căm

Bao lâu rồi em nhỉ?
Mà sao tình còn vờ
Bao lâu anh cứ ngỡ
Chuyện chúng mình nên thơ

Linh hồn em hóa đá
Nên đâu biết đời sầu
Linh hồn anh cô quạnh
Thấm dần từng cơn đau

Chuông nhà thờ im tiếng
Lời kinh nghe thở dài
Bao năm rồi đau điếng
Tiếng chuông buồn trầm ngâm

Bao lâu rồi em nhỉ?
Ta trôi trên phận người
Tiếng cười thôi thơ dại
Mắt buồn đâu phôi phai?

Anh nghĩ tình vẫn thế
Không suy tính thiệt thòi
- Đừng đùa nhau chi nữa
Lời ai nghe mà đau?

Thôi! Nhắn nhau chi nữa
Những dòng tin hững hờ
Cho linh hồn quạnh quẽ
Chìm trong đáy vực sầu

Anh chỉ là du tử
Xuôi qua vùng trần gian
Gót chân đầy phóng đãng
Nên suốt đời lang thang

Hôm ta về khai giảng*
Bùa thiêng buộc yếm đào
Vắt chéo lời sám hối
Đóng trên người hằn sâu

Nhưng chắc là có lẽ
Bùa thiêng không nhiệm mầu
Yếm đào không nương náu
Khiến linh hồn tan mau

Bao lâu rồi mê mãi
Chìm sâu trong miệt mài
Nay anh về trả lại
Lời kinh - Ta xa nhau

Đừng tìm nhau chi nữa
Khi tình đã hư hao
Vuột mất tầm tay với
Chỉ làm ta nghẹn ngào

Đừng nhìn nhau chi nữa
Mắt thôi trông mỏi mòn
Biển lòng thôi biến động
Theo nhau về hư không.

*Ta về khai giảng bùa thiêng yểm...thơ Tô Thùy Yên

(Sưu tầm Lãnh Diện)

Một bài thơ đã đọc, đã say đắm, bưng bê, cất kỹ từ thời blog yahoo, qua tới TAL, rồi facebook. Qua mấy bận long đong thay tên đổi chủ blog, facebook, nay mạn phép tác giả, Sẻ bê hẳn về đây cho nó yên và ấm.

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Sầu khúc

1.
Ðêm về khuya tình đã vắng như màn trời
Này em đan cho anh những ảo tưởng
Với ngây thơ nào em còn sót

Ngày chưa lên gió cuồng trong hắt hủi
Bạn bè chia tay ném bỏ lại cô đơn
Một mình anh mang nặng

Con đường quen anh bước vào con mắt ráo hoảnh
Và chua cay rơi lá rụng trên hè
Vùng biển đen dâng chùm anh tịch mịch

Nỗi đêm im bập bềnh hòn đảo nổi
Bỗng trôi đi bàng hoàng
Hãy trói lại bằng tóc xoã như hồn em ngơ ngác
Cây mải miết không thưa rời lưu luyến
Ðừng vội ném chuỗi cười xuống huyệt lạnh
Trên môi anh cúi nhìn dấu tích mối sầu.

2.
Anh chìa hai bàn tay khô héo
Nỗi tự do buồn phiền
Hai bàn tay những con đường cỏ cháy
Mùa hè thiêu đốt cả cô đơn
Em giữ lấy
Anh còn đâu ngoài nỗi chết ôm ghì
Trong bóng đen trơ trụi nơi vàm sông
Anh tìm kiếm
Tuổi ấu thơ hòn cù lao xa khuất
Và tình yêu như đám lau buồn
Vàm sông nước xoáy như tiếng cười thầm
Ở sau lưng ở trước mặt
Anh thả người trôi nổi

Toàn thân anh rũ liệt
Những loài rắn rết đỉa nhờm
Nâng niu như đồng loại
Anh vẫy hai bàn tay chới với
Gửi lại niềm trong trắng sót thừa
Tặng phẩm đớn hèn
Anh từ biệt...

(Trích Sầu khúc - Thanh Tâm Tuyền)

Mỗi lần đọc thơ của bác TTT lại nhớ "Ôm em trong tay mà nhớ em ngày sắp tới" trong Dạ khúc...

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Đừng gọi nhau Người tình

Ta là cơn Mưa nhỏ
Rơi qua vùng cỏ cháy
Người chọn loài Rắn Đỏ
Đầy hiểm nguy chinh phục.

Chỉ là phút mông lung
Giọt nước không hình hài
Giấu nỗi buồn ở lại
Nơi đất lạnh vô biên.

Nhắc chi mối lương duyên
Ta du mình theo gió
Lướt qua người tình cờ
Đọng lại giọt phôi pha.

Nơi người từng đi qua
Đất thơm chưa lần vỡ
Làm sao người nâng đỡ
Hồn ta ở huyệt sầu.

Mùa đông đã về mau
Cõi lòng ta hóa đá
Người cuộn đời băng giá
Hoang hoải đợi mùa xuân.

Thôi nhé...

Đừng nhìn nhau chi nữa
Sắc đỏ ngời lung linh
Ta mong manh u tịch
Sao thắp được bình minh.

Cũng đừng gọi Người tình
Lời đong đưa ái ngại
Chỉ là giọt mưa phai
Tan biến ngày nắng lên...

For Red Snake
Rainy