Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Như là chuyện nắng mưa

Nhớ nhau không người hỡi?
Khi xuân sang ngập lối
Ta trở về phố núi
Lạnh trọn một vòng tay.

Nơi đây nắng đã đầy
Mây gió kết thanh tao
Mà lòng ta giông bão
Ngập trong đáy vực sầu.

Biết bao giờ qua mau
Ngày lại ngày với nhớ
Ta buông mình thờ ơ
Giữa cuộc đời bất tận.

Thôi là hết bâng khuâng
Én ơi về chi nữa?
Chẳng còn ai tựa cửa
Sầu dâng mỏi mắt chờ.

Như là chuyện nắng mưa
Đùa nhau trên cánh lá
Đôi tình nhân xa lạ
Nhìn xuân trôi lỡ làng.

Sẻ

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

Em 2 - ĐTL

Nếu có thể, xin em đừng trở lại!
Hoa trong bình đã héo tự chiều qua
Hãy giúp anh quên đi, mãi mãi
Những bông tàn trong ký ức hai ta.

Đã bao lần, âm thầm, anh cầu chúc
Em đẹp xinh, hạnh phúc, đủ đầy
Anh lấy đau riêng làm nhung lụa
Phủ lên ngày tươi đẹp thơ ngây.

Giờ em lại. Bây giờ em mới lại!
Hồn thanh xuân em phung phí cả rồi
Anh cũng khác. Vâng! Anh giờ cũng khác
Đã có người anh đón để lên ngôi.

Em nước mắt, hai đứa cùng cay đắng
Hai đứa cùng đã có một thời xa
Nhưng chẳng lẽ người thứ ba phải khóc
Vì những bông tàn trong ký ức hai ta?

(Sưu tầm, Đỗ Trung Lai)


Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Không đề 23 - PĐTT

Em gom lá vàng hong nắng
Ta hứng sương lạnh tắm trăng
Bờ cách ngăn xa lắc
Lòng thời gian thênh thang

Lá vàng sưởi nắng lên xanh
Vầng trăng ngấm mặn lụi tàn
Em chưng niềm vui tươi sáng
Ta cất nỗi buồn chịu tang.

Dòng đời cuồn cuộn chảy
Đưa đôi bờ trôi xa
Hai ta thành người lạ
Trông tình yêu đi qua

Nắng Xuân tràn êm ả
Lá non tơ nuột nà
Ánh trăng rơi nghiêng ngả
Sương ướt đẫm đêm già

Dòng sông về biển cả
Vang một trời bao la...

(Sưu tầm Phạm Đình Trúc Thu)

Kết cái bài này, xin bản quyền đem về nhà mà chẳng thấy trả lời, bê đại về luôn.

Cơ mà, "Lá vàng sưởi nắng lên xanh"  là như thế nào nhỉ?

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Trò chuyện với nàng Tô Thị


Tôi đã đến đây và khoanh tay ngồi xuống bên Nàng
Người đàn ông trong tôi tự trách mình đến chậm
Để Nàng phải sống bao tháng ngày lận đận
Đến nỗi hoá đá rồi, dáng đứng vẫn gian truân.
Đã bao đời, Nàng là tấm gương thuỷ chung
Nay có người chê Nàng dại dột:
-"Việc gì phải chờ đợi kẻ bỏ đi mất hút!?
Khi bao người đàn ông đích thực tỏ tình".
Tôi nghĩ, Nàng không thiếu thông minh
Nhưng có lẽ Nàng thừa kiêu hãnh.
Nàng chờ không hẳn vì yêu, mà vì hiếu thắng
Và chính là vì dư luận xung quanh
Người ta xúm vào khen Nàng thủy chung
Để Nàng tiếp tục đứng trơ một mình
Khi họ từng đôi quấn quýt.

Với Nàng, tôi xin nói thật:
- Đấy là sự dối lừa ti tiện nhất trần gian!
Tô Thị nghe xong, nước mắt đang tràn
Nàng lại hoá đá thêm một lần vì uất hận.
Tô Thị ơi, xin Nàng bớt giận!
Thế hệ chúng tôi cố không để bị dối lừa.

Hồ Bất Khuất
Lạng Sơn, năm 1988

(Sưu tầm từ bài giảng Nhân học đại cương, chủ đề Tư duy phản biện)

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Chưa đặt tên

Xuân phai, hạ tàn, thu sang đông
Gió sương mấy độ nhàu vôi vữa
Rêu phong phủ kín bờ nhung nhớ
Cỏ mọc xanh rồi ái ân xưa.

Sẻ
TT, 09.2012
Em trở về trong một buổi chiều đông
Ký ức xưa vẫn buồn như sương khói
Anh biết không đã chẳng ai hiểu được
Cỏ xanh này phủ dấu mộ tình côi.

Đây mùa thu nói muôn vàn ước hẹn
Này thơ sầu, này phím nhạc tương tư
Đã vắt chéo khăn xô từ độ trước
Ngủ im lìm giữa ồn ả bao la.

Em trở về lấp lại những thiết tha
Có hay không những lần tim dậy sóng?
Đốt nén nhang ru tình thôi hoài vọng
Hương nghẹn ngào tỏa nhớ suốt trăm năm.

Sẻ
14.01.2014

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Khúc sến 10 - LD

Không nhắn tin nhau nữa
Dù một dòng hồi âm
Nói ra buồn đến vậy
Khi tình hóa lạnh căm

Bao lâu rồi em nhỉ?
Mà sao tình còn vờ
Bao lâu anh cứ ngỡ
Chuyện chúng mình nên thơ

Linh hồn em hóa đá
Nên đâu biết đời sầu
Linh hồn anh cô quạnh
Thấm dần từng cơn đau

Chuông nhà thờ im tiếng
Lời kinh nghe thở dài
Bao năm rồi đau điếng
Tiếng chuông buồn trầm ngâm

Bao lâu rồi em nhỉ?
Ta trôi trên phận người
Tiếng cười thôi thơ dại
Mắt buồn đâu phôi phai?

Anh nghĩ tình vẫn thế
Không suy tính thiệt thòi
- Đừng đùa nhau chi nữa
Lời ai nghe mà đau?

Thôi! Nhắn nhau chi nữa
Những dòng tin hững hờ
Cho linh hồn quạnh quẽ
Chìm trong đáy vực sầu

Anh chỉ là du tử
Xuôi qua vùng trần gian
Gót chân đầy phóng đãng
Nên suốt đời lang thang

Hôm ta về khai giảng*
Bùa thiêng buộc yếm đào
Vắt chéo lời sám hối
Đóng trên người hằn sâu

Nhưng chắc là có lẽ
Bùa thiêng không nhiệm mầu
Yếm đào không nương náu
Khiến linh hồn tan mau

Bao lâu rồi mê mãi
Chìm sâu trong miệt mài
Nay anh về trả lại
Lời kinh - Ta xa nhau

Đừng tìm nhau chi nữa
Khi tình đã hư hao
Vuột mất tầm tay với
Chỉ làm ta nghẹn ngào

Đừng nhìn nhau chi nữa
Mắt thôi trông mỏi mòn
Biển lòng thôi biến động
Theo nhau về hư không.

*Ta về khai giảng bùa thiêng yểm...thơ Tô Thùy Yên

(Sưu tầm Lãnh Diện)

Một bài thơ đã đọc, đã say đắm, bưng bê, cất kỹ từ thời blog yahoo, qua tới TAL, rồi facebook. Qua mấy bận long đong thay tên đổi chủ blog, facebook, nay mạn phép tác giả, Sẻ bê hẳn về đây cho nó yên và ấm.

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Sầu khúc

1.
Ðêm về khuya tình đã vắng như màn trời
Này em đan cho anh những ảo tưởng
Với ngây thơ nào em còn sót

Ngày chưa lên gió cuồng trong hắt hủi
Bạn bè chia tay ném bỏ lại cô đơn
Một mình anh mang nặng

Con đường quen anh bước vào con mắt ráo hoảnh
Và chua cay rơi lá rụng trên hè
Vùng biển đen dâng chùm anh tịch mịch

Nỗi đêm im bập bềnh hòn đảo nổi
Bỗng trôi đi bàng hoàng
Hãy trói lại bằng tóc xoã như hồn em ngơ ngác
Cây mải miết không thưa rời lưu luyến
Ðừng vội ném chuỗi cười xuống huyệt lạnh
Trên môi anh cúi nhìn dấu tích mối sầu.

2.
Anh chìa hai bàn tay khô héo
Nỗi tự do buồn phiền
Hai bàn tay những con đường cỏ cháy
Mùa hè thiêu đốt cả cô đơn
Em giữ lấy
Anh còn đâu ngoài nỗi chết ôm ghì
Trong bóng đen trơ trụi nơi vàm sông
Anh tìm kiếm
Tuổi ấu thơ hòn cù lao xa khuất
Và tình yêu như đám lau buồn
Vàm sông nước xoáy như tiếng cười thầm
Ở sau lưng ở trước mặt
Anh thả người trôi nổi

Toàn thân anh rũ liệt
Những loài rắn rết đỉa nhờm
Nâng niu như đồng loại
Anh vẫy hai bàn tay chới với
Gửi lại niềm trong trắng sót thừa
Tặng phẩm đớn hèn
Anh từ biệt...

(Trích Sầu khúc - Thanh Tâm Tuyền)

Mỗi lần đọc thơ của bác TTT lại nhớ "Ôm em trong tay mà nhớ em ngày sắp tới" trong Dạ khúc...

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Đừng gọi nhau Người tình

Ta là cơn Mưa nhỏ
Rơi qua vùng cỏ cháy
Người chọn loài Rắn Đỏ
Đầy hiểm nguy chinh phục.

Chỉ là phút mông lung
Giọt nước không hình hài
Giấu nỗi buồn ở lại
Nơi đất lạnh vô biên.

Nhắc chi mối lương duyên
Ta du mình theo gió
Lướt qua người tình cờ
Đọng lại giọt phôi pha.

Nơi người từng đi qua
Đất thơm chưa lần vỡ
Làm sao người nâng đỡ
Hồn ta ở huyệt sầu.

Mùa đông đã về mau
Cõi lòng ta hóa đá
Người cuộn đời băng giá
Hoang hoải đợi mùa xuân.

Thôi nhé...

Đừng nhìn nhau chi nữa
Sắc đỏ ngời lung linh
Ta mong manh u tịch
Sao thắp được bình minh.

Cũng đừng gọi Người tình
Lời đong đưa ái ngại
Chỉ là giọt mưa phai
Tan biến ngày nắng lên...

For Red Snake
Rainy