Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Không đề 23 - PĐTT

Em gom lá vàng hong nắng
Ta hứng sương lạnh tắm trăng
Bờ cách ngăn xa lắc
Lòng thời gian thênh thang

Lá vàng sưởi nắng lên xanh
Vầng trăng ngấm mặn lụi tàn
Em chưng niềm vui tươi sáng
Ta cất nỗi buồn chịu tang.

Dòng đời cuồn cuộn chảy
Đưa đôi bờ trôi xa
Hai ta thành người lạ
Trông tình yêu đi qua

Nắng Xuân tràn êm ả
Lá non tơ nuột nà
Ánh trăng rơi nghiêng ngả
Sương ướt đẫm đêm già

Dòng sông về biển cả
Vang một trời bao la...

(Sưu tầm Phạm Đình Trúc Thu)

Kết cái bài này, xin bản quyền đem về nhà mà chẳng thấy trả lời, bê đại về luôn.

Cơ mà, "Lá vàng sưởi nắng lên xanh"  là như thế nào nhỉ?

3 nhận xét:

  1. Nhớ bài hát của Quốc Dũng:
    "Cho em mặc áo mây trời nắnh xanh
    Cho em ngủ quên đầu non với anh"
    Có lẽ là ý này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sẻ ko share G+ nên tác giả ứ biết cũng chẳng thèm qua thăm nên im re luôn.

      Xóa
    2. Lão í cuối năm đang bội thu, chả để ý gì đến anh em mô bạn Sẻ!

      Xóa