Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Như là chuyện nắng mưa

Nhớ nhau không người hỡi?
Khi xuân sang ngập lối
Ta trở về phố núi
Lạnh trọn một vòng tay.

Nơi đây nắng đã đầy
Mây gió kết thanh tao
Mà lòng ta giông bão
Ngập trong đáy vực sầu.

Biết bao giờ qua mau
Ngày lại ngày với nhớ
Ta buông mình thờ ơ
Giữa cuộc đời bất tận.

Thôi là hết bâng khuâng
Én ơi về chi nữa?
Chẳng còn ai tựa cửa
Sầu dâng mỏi mắt chờ.

Như là chuyện nắng mưa
Đùa nhau trên cánh lá
Đôi tình nhân xa lạ
Nhìn xuân trôi lỡ làng.

Sẻ

6 nhận xét:

  1. Anh PĐTT qua ngâm cứu thơ bạn Sẻ này!
    Giọng sssầu như... bà cụ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sẻ nói rồi mà, phải sầu đấn tận cùng để biết hạnh phúc lên ngôi như thế nào chứ, hè

      Xóa
    2. Cái này thì đúng là...
      Em về phố núi rét lòng Xuân!

      Xóa
    3. Sẻ đọc bài thơ đó rồi. Sẻ sẽ bê nó về nhà cho đủ bộ xuân luôn tuyphong, hì

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Sẻ vẫn còn ngất ngây trên phố núi HA ui.

      Xóa