Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Sầu khúc

1.
Ðêm về khuya tình đã vắng như màn trời
Này em đan cho anh những ảo tưởng
Với ngây thơ nào em còn sót

Ngày chưa lên gió cuồng trong hắt hủi
Bạn bè chia tay ném bỏ lại cô đơn
Một mình anh mang nặng

Con đường quen anh bước vào con mắt ráo hoảnh
Và chua cay rơi lá rụng trên hè
Vùng biển đen dâng chùm anh tịch mịch

Nỗi đêm im bập bềnh hòn đảo nổi
Bỗng trôi đi bàng hoàng
Hãy trói lại bằng tóc xoã như hồn em ngơ ngác
Cây mải miết không thưa rời lưu luyến
Ðừng vội ném chuỗi cười xuống huyệt lạnh
Trên môi anh cúi nhìn dấu tích mối sầu.

2.
Anh chìa hai bàn tay khô héo
Nỗi tự do buồn phiền
Hai bàn tay những con đường cỏ cháy
Mùa hè thiêu đốt cả cô đơn
Em giữ lấy
Anh còn đâu ngoài nỗi chết ôm ghì
Trong bóng đen trơ trụi nơi vàm sông
Anh tìm kiếm
Tuổi ấu thơ hòn cù lao xa khuất
Và tình yêu như đám lau buồn
Vàm sông nước xoáy như tiếng cười thầm
Ở sau lưng ở trước mặt
Anh thả người trôi nổi

Toàn thân anh rũ liệt
Những loài rắn rết đỉa nhờm
Nâng niu như đồng loại
Anh vẫy hai bàn tay chới với
Gửi lại niềm trong trắng sót thừa
Tặng phẩm đớn hèn
Anh từ biệt...

(Trích Sầu khúc - Thanh Tâm Tuyền)

Mỗi lần đọc thơ của bác TTT lại nhớ "Ôm em trong tay mà nhớ em ngày sắp tới" trong Dạ khúc...

2 nhận xét:

  1. MTV không biết bài này, mới đầu đọc tưởng thơ Sẻ....ngỡ ngàng với ngôn từ lạ và giàu hình ảnh quá.
    Đúng là một bài thơ hay. Cám ơn Sẻ đã chia xẻ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bởi lạ nên thơ của TTT hơi khó nghe, khó cảm đó MTV.

      Xóa