Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Âm thầm - Nguyễn Quang Hà

Nỗi trống trải như vết thương nhỏ máu
Từ bấy đến nay chưa kín miệng bao giờ
Anh cảm thấy thời gian như đứng lại
Và em vẫn là em của ngày xưa

Những gì tưởng đào sâu chôn chặt
Có ai ngờ vẫn sống mãi cùng ta
Anh ân hận vì dại khờ nhút nhát
Ðã có em rồi lại để em xa

Em ơi, mối tình dang dở
Cho anh biết thế nào là yêu em
Em ơi, đường đời sóng gió
Cho anh biết thế nào là thiếu em

Thời gian đủ cho anh hiểu
Hạnh phúc không đơn giản chút nào
Những gì âm thầm nén chịu
Thành tiếng thở dài lang thang tìm nhau

Cuộc đời này ai hiểu chúng ta đâu
Ai hiểu em từng theo anh suốt những thăng trầm nghiệt ngã
Ai hiểu em nói gì với anh trong ánh nhìn lặng lẽ
Và ai hiểu phút giây này anh nhớ em.

(St)

Cuộc sống rồi cứ như một vở kịch, diễn có đạt đến mấy thì đoạn kết chỉ có thằng đạo diễn mới biết nó sẽ như thế nào.

4 nhận xét:

  1. Nhưng cuộc sống mình thì mình làm đạo diễn được chớ Sẻ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chắc Sẻ là 1 tên đạo diễn tồi HA ạ...

      Xóa
  2. Nhóc tì đang diễn kịch đó hả? Ha ha...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trớ trêu là đang diễn vở kịch của đời mình anh ạ. Mà sao ai cũng chú ý tới câu cuối nhỉ, bài thơ ở trên mới hay ho kìa, để ý lời em làm gì, hehe

      Xóa