Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Kỷ Niệm

KỶ NIỆM, KỶ NIỆM 
(Minh Đức Hoài Trinh)

Kỷ niệm đến trong ta
Chiều nay mang mầu tím
Nhớ nhung làm xót xa
Khi hoàng hôn chết lịm

Hôm xưa lần thứ nhất
Hai đứa mình gặp nhau
Chưa quen mà đã mất
Nói gì đến mai sau

Tim ai mang xiềng xích
Lòng ta bầm vết thương
Cuộc đời như vở kịch
Hạ màn còn vấn vương.

Nhạt nhòa

Đừng trách em sao không trả lời anh
Hai tiếng “có”, “không” sao… mênh mông quá
Em hỏi gió… gió lắc đầu buồn bã
Em hỏi mây… mây hờ hững trôi xa.

“Có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên - nhớ
Mưa chiều nay… bao nhiêu bong bóng vỡ
Tím cả góc trời… nỗi nhớ không tên.

Nhớ nhau nhiều nhưng vẫn mãi lặng im
Bởi khoảng cách vô hình… nhưng rất thực
Sợ chạm tay… vỡ tan… miền ký ức
Dối lòng mình… thì có tội ko anh?!!

(Sưu tầm)