Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Dạ khúc

Hết những gì đã từ lâu chôn giấu
Nay vọng thành tiếng thở dài của đêm
Làn khói thuốc ai thả bay trong gió
Cho đêm nay chẳng trọn giấc êm đềm.

Lời ai nói còn vang nơi thềm vắng
Khuya nhọc nhằn ru giấc ngủ canh thâu
Bầy giun dế gọi nhau về tổ ấm
Ai ngơ ngẩn đong mãi những cung sầu.

Có một miền ký ức rớt trong đêm
Trong nhánh lá đong đưa mùa trở gió
Trong khúc khích tiếng cười đùa xa thẳm
Trong vỡ òa những lần nghe khóc nhớ...

Được mấy khi yêu xa là miên viễn
Trong cay đắng cuộc tình nào cũng vội
Yêu thương mấy chẳng đủ đầy ngăn cách
Tự rẽ đời về hai ngã buông trôi.

Đêm yên quá nên đời còn thao thức
Tiếng mưa qua miệt mài khúc tiễn đưa
Nghe xót xa dâng đầy lên khóe mắt
Hỏi ai còn tha thiết những ngày xưa?



6 nhận xét:

  1. Đêm yên quá nên đời còn thao thức.
    Có sự nghịch lý ở đây, nhưng lại rất có lý. Đôi khi sự tĩnh lặng của không gian khiến người ta trằn trọc vì những suy tư của chính mình.
    Người ta khuyên các bà mẹ muốn để con ngủ say yên giấc thì bật một cái quạt cũ, tiếng rì rì của quạt sẽ vỗ giấc sâu cho bé là vậy.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đêm yên quá vì thiếu tiếng nói của một người. Chứ thật ra đêm vẫn vậy thôi, vẫn là tiếng giun dế, tiếng mưa rơi...
      Cái vụ ru em bé ngủ Sẻ sẽ ghi nhận để dành mai mốt ru con, hihi

      Xóa
  2. "Có một miền ký ức rớt trong đêm
    Trong nhánh lá đong đưa mùa trở gió"
    Hai câu này thật là hay

    Có cuộc tình trôi theo chiếc lá
    Mang gió về quạt lạnh đêm thâu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khen thiệt hay khen đểu đó ông anh?

      Xóa
  3. Có một miền ký ức rớt vào đêm
    Trên nhánh lá đong đưa mùa trở gió"

    Hi...hay hơn không nhóc? Anh không biết khen đểu đâu, dân nam kỳ mà...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quá hay!
      (Em khen đểu đó, và em cũng là dân Nam kỳ, hehe)

      Xóa