Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Không Đề


Đừng chờ em trên một ngã rẽ cuộc đời
Mà chính anh cũng không biết làm thế nào bước tiếp
Để thời gian khẽ chạm ngày xưa ray rứt
Yêu vừa đủ sâu, vừa đủ lướt qua nhau...


Thoáng chần chừ lại hóa nỗi thương đau
Mày ai cau, mắt ai kia chết lặng
Trong đình trệ, tim ai như ngừng đập
Chỉ xin một lần đủ sức bước xa nhau.


Đã từng nguyện rằng, chỉ để một người đau
Tình ái cũ hòa tan trong vô vọng
Những ngã rẽ đan đời nhau chằng chịt
Mờ xa lắm rồi một cõi yêu thương.


Sớm nên tàn theo dòng nước thời gian
Lần lữa mãi, chỉ càng thêm oán hận
Khi tình yêu sẽ hóa thành lửa độc
Thiêu rụi linh hồn những kẻ bước lạc chân.


Dẫu có quay lại bao lần, yêu chẳng đủ đâu anh
Tim rồi sẽ vẫn hằn in thương tổn
Nên đừng chờ em, đừng chờ trong vô vọng
Trên một ngã rẽ_ hai cuộc đời vốn không thể giao nhau.

(St, Nắng - Thi Ẩm Lâu)
2012


Xa Vời


nhắn với em bây giờ thu biền biệt
kỉ niệm dài hơn tiếng lá bơ vơ
còn gì nữa để chúng mình nuối tiếc
tháng năm đi đâu hẹn lúc quay về.


mùa thu ấy không còn xanh mơ ước
cách tàn phai vàng vỡ mấy khung trời.
tình yêu ấy không như mình mơ ước
chắc tay cầm là khoảng trống em ơi.


nhắn với em bằng lời câm nín nhất
đến vô cùng vang động tiếng lá rơi
để mùa thu mang tình yêu chôn cất
những tàn phai theo khoảng trống xa vời.

(St, Fb Trần Võ Thành Văn)

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Biệt khúc


Tìm nhau chi nữa, anh?
Tháng Mười cơn mưa vụng
Mùa thu vàng hoa cúc
Bầy sẻ trốn rong chơi.

Gọi nhau chi nữa, anh?
Vườn xưa giờ thăm thẳm
Chiếc lá nằm co quắp
Đếm từng mùa biệt ly.

Nhắn nhau chi nữa, anh?
Biển bạc đầu giá lạnh
Sóng trùng trùng ngăn cách
Ngắt nghẹn lời trăm năm.

Biệt nhau chi nữa, anh?
Môi đắng cười ngô nghê
Mắt buồn thôi ngấn lệ
Cơn đau nào chới với...

Đừng tìm nhau, anh ơi
Giá băng đã xuân thì
Để mùa xưa yên nghỉ
Trên đỉnh đời hoang mê.

Tìm nhau chi nữa, anh?


10/2015
Sẻ
Đoản khúc cuối cho người.

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Tháng Năm và Nỗi Nhớ


Tháng Năm về rồi đó anh!
Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ
Em vẫn thế... như chiếc lá chiều ủ rũ
Chờ tháng Năm... không biết để làm gì!?

Tháng Năm hôm nào đánh dấu mốc cuộc chia li
Trên lối ngoặc của đoạn đường hai lối rẽ

Nắng - gió - mưa - giông... mốc thu mình lặng lẽ
Lớp rêu mờ xanh nhạt bóng thời gian.

Tháng Năm về... những hạt nắng lại đi hoang
Thương tàn cây cố oằn mình chịu đựng
Che cho lá từng bóng râm hưng hửng
Che những chiều em ngược bước đơn côi.

Tháng Năm về... mưa nơi ấy cũng đã rơi
Nắng có đủ hong khô bờ vai ướt
Đêm - gió có vờn mây cho làn sương khóc mướt
Vạt cỏ ngày xưa... có ngóng mãi dấu chân thề ?

Tháng Năm ơi! nỗi nhớ kéo nhau về
Những vần thơ đã nhạt màu trong nắng
Gửi gió làm sao khi không gian đậm đặc?
Và cuối đoạn đường em đứng đợi ... mây trôi...

-St, Mây-

Cho Sài Gòn năm nay mưa muộn (hay nắng còn cố đợi điều gì trên từng tháng năm?)
Cho những đêm ko ngủ nằm nghe mưa (hay nhọc nhằn những giấc mơ hoang khi trời vừa ửng sáng)
Cho niềm tin đã mất ko thể nào lấy lại được (hay cố chấp ko tin?)
Và, cho lối rẽ.


Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Con rối

Một đêm mùa đông lạnh thật lạnh, giữa sân khấu lung linh đèn, con rối bứt mình ra khỏi sợi chỉ mong manh để chạy đến với tình yêu, cố thét lên lời thoại của riêng mình.

Khán giả ôm mặt ngỡ ngàng. Kẻ bật khóc nghĩ về số phận, kẻ đứng lên bỏ về vì sự cẩu thả của đoàn kịch, kẻ lặng lẽ ngồi lại ở góc tối chờ đợi và hy vọng...

Con rối khập khiễng, lăn lóc trên đôi chân bằng vải ko dây điều khiển, nhọc nhằn hướng về phía yêu thương. Thanh âm bất lực. Sân khấu lặng như tờ. Những ngọn đèn cuối cùng phụt tắt. Người ta thu dọn đạo cụ. Vở kịch thất bại. Con rối hỏng bị vứt vào kho, vĩnh viễn ko bao giờ được thấy lại ánh đèn, khán giả và những tràng vỗ tay. Phía bên kia góc tối, thấp thoáng đôi mắt hoang mang, thản thốt của tình nhân đang chịu chung số phận. Ừ, người ta sẽ chọn một cặp rối khác, một kịch bản khác cho những mùa diễn tiếp theo.

Đau đớn. Bất lực. Ân hận.

Dưới hàng ghế trống tênh, lăn dài những giọt nước mắt muộn màng. Sân khấu cuộc đời - cũng thế mà thôi...