Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Con rối

Một đêm mùa đông lạnh thật lạnh, giữa sân khấu lung linh đèn, con rối bứt mình ra khỏi sợi chỉ mong manh để chạy đến với tình yêu, cố thét lên lời thoại của riêng mình.

Khán giả ôm mặt ngỡ ngàng. Kẻ bật khóc nghĩ về số phận, kẻ đứng lên bỏ về vì sự cẩu thả của đoàn kịch, kẻ lặng lẽ ngồi lại ở góc tối chờ đợi và hy vọng...

Con rối khập khiễng, lăn lóc trên đôi chân bằng vải ko dây điều khiển, nhọc nhằn hướng về phía yêu thương. Thanh âm bất lực. Sân khấu lặng như tờ. Những ngọn đèn cuối cùng phụt tắt. Người ta thu dọn đạo cụ. Vở kịch thất bại. Con rối hỏng bị vứt vào kho, vĩnh viễn ko bao giờ được thấy lại ánh đèn, khán giả và những tràng vỗ tay. Phía bên kia góc tối, thấp thoáng đôi mắt hoang mang, thản thốt của tình nhân đang chịu chung số phận. Ừ, người ta sẽ chọn một cặp rối khác, một kịch bản khác cho những mùa diễn tiếp theo.

Đau đớn. Bất lực. Ân hận.

Dưới hàng ghế trống tênh, lăn dài những giọt nước mắt muộn màng. Sân khấu cuộc đời - cũng thế mà thôi...