Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Tháng Năm và Nỗi Nhớ


Tháng Năm về rồi đó anh!
Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ
Em vẫn thế... như chiếc lá chiều ủ rũ
Chờ tháng Năm... không biết để làm gì!?

Tháng Năm hôm nào đánh dấu mốc cuộc chia li
Trên lối ngoặc của đoạn đường hai lối rẽ

Nắng - gió - mưa - giông... mốc thu mình lặng lẽ
Lớp rêu mờ xanh nhạt bóng thời gian.

Tháng Năm về... những hạt nắng lại đi hoang
Thương tàn cây cố oằn mình chịu đựng
Che cho lá từng bóng râm hưng hửng
Che những chiều em ngược bước đơn côi.

Tháng Năm về... mưa nơi ấy cũng đã rơi
Nắng có đủ hong khô bờ vai ướt
Đêm - gió có vờn mây cho làn sương khóc mướt
Vạt cỏ ngày xưa... có ngóng mãi dấu chân thề ?

Tháng Năm ơi! nỗi nhớ kéo nhau về
Những vần thơ đã nhạt màu trong nắng
Gửi gió làm sao khi không gian đậm đặc?
Và cuối đoạn đường em đứng đợi ... mây trôi...

-St, Mây-

Cho Sài Gòn năm nay mưa muộn (hay nắng còn cố đợi điều gì trên từng tháng năm?)
Cho những đêm ko ngủ nằm nghe mưa (hay nhọc nhằn những giấc mơ hoang khi trời vừa ửng sáng)
Cho niềm tin đã mất ko thể nào lấy lại được (hay cố chấp ko tin?)
Và, cho lối rẽ.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét