Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Khi khoảng cách của mặt trăng và trái đất gần nhau nhất

Đêm...

- Từ khi có ý thức về tình yêu, em đã biết được trong đời mình sẽ ngủ với ba người đàn ông anh ạ.
- Sao thế em? Anh ôm ghì cô vào lòng mình và khẽ hôn lên tóc.
- Người đầu tiên là người đàn ông mà em yêu nhất. Người thứ hai là kẻ mà em khinh bỉ nhất và người cuối cùng là chồng em.
- Em yêu...
- Nếu cuộc đời em may mắn, thì ba người đàn ông đó sẽ rút ngắn thành hai. Người đầu tiên cũng sẽ thành kẻ thứ hai hoặc kẻ thứ hai và người cuối cùng là một. Nếu là một tức là em đã yêu người thứ nhất ấy rất nhiều, yêu cho đến tận cùng con người họ. Còn nếu là trường hợp thứ hai, em sẽ yêu chồng mình hơn tất cả.
- Tại sao phải như vậy hả em? Đừng hủy hoại bản thân mình như vậy có được ko em? Anh áp mặt mình vào mặt cô và dù trong bóng tối anh vẫn cảm nhận được gương mặt ấy bình thản đến lạnh băng.
- Sau đêm nay anh sẽ bị cuộc sống này hủy hoại. Hết những người xung quanh anh sẽ làm anh chán ghét, mệt nhọc và anh sẽ đổ gục vì nỗi đau và những dày vò của quá khứ, vì những sai lầm ko thể làm lại của mình. Khi đó ký ức sẽ chết theo anh và tất cả sẽ chìm vào lãng quên, nhanh chóng và ko thể chối từ như cách người ta xúc từng xẻng đất lấp đầy một hầm mộ mới. Còn em, sẽ ko có bất cứ thứ gì mang hình hài vật chất trong thế giới con người có thể hủy hoại em được ngoại trừ chính bản thân em. Vì vậy phải tự hủy hoại mình là cách duy nhất để em lãng quên, để em bắt đầu và em tồn tại. Điều gì trân quý và thiêng liêng nhất sẽ phải hủy hoại bằng cách bỉ ổi và khinh miệt nhất.
- Vậy giờ đây em coi anh là gì hả em? Có còn là người đầu tiên của em, hay là...?
Anh cay đắng hỏi cô và chỉ nhận được sự im lặng, rồi tất cả chìm vào bóng tối, say đắm và đê mê.

5h sáng, chuyến xe đưa anh đi đón cô dâu. Loay hoay lục tìm chiếc nhẫn cưới cất trong ví, anh thấy lòng mình nặng trĩu và chát đắng. Anh nhận ra chân mình đang đi trên lối cỏ tiến gần tới hầm mộ của đời mình, một cách hồn nhiên và xót xa.

Một năm sau, người ta thấy cô và người đàn ông vừa năm trước đã chăm sóc cô trong bệnh viện vì một tai nạn lúc rạng sáng ở miền đồng thảo, họ đang hưởng tuần trăng mật ở đúng cái nơi mà cô và anh đã từng ao ước sẽ đến cùng nhau một ngày như thế này. Cô đang mỉm cười và rạng rỡ trong vòng tay người đàn ông đứng thứ hai và cũng là người cuối cùng của cuộc đời mình.

Khoảnh khắc ngắn ngủi khi mà khoảng cách giữa mặt trăng và trái đất gần nhau nhất cũng là khi hai thực thể ấy bắt đầu một chu kỳ tồn tại mới, xa dần và hỗn độn, ngẫu nhiên và có chủ ý theo quy luật tự nhiên.

SG 14.11.16
Sẻ

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016

Chuyện con mèo

Tôi có một con mèo. Hay đúng hơn là tôi đã từng có một con mèo. Tôi nhặt nó từ mái nhà. Con mèo vệnh lấm lem và luôn hốt hoảng trước con người. Tôi đã sở hữu nó, đầy yêu thương lẫn tự hào.

Nó lớn từng ngày. Đợi tôi đi làm về, chờ tôi cho ăn, quấn quýt và nũng nịu. Tôi chăm nó đẻ lứa thứ nhất, rồi lứa thứ hai... đang mang bầu thì nó bẵng đi đâu mất. Tôi tìm kiếm, tôi lo lắng, tôi buồn bã, tôi trách móc sao nó bỏ tôi mà đi...

Lâu sau đó, khi tôi đã bắt đầu quên chuyện con mèo thì một hôm đang ngồi uống bia với mấy người hàng xóm, họ nói xóm này có người chuyên bẫy mèo ăn thịt, bữa thấy có con mèo vệnh đang mang bầu trúng bã nằm chết tươi trước ngõ... Bia bữa đó sao mà đắng nghét. Con mèo vệnh - và nó đang mang bầu.

Mấy hôm sau em gái tôi mang về 2 con mèo. Nó muốn nuôi, muốn thay thế con mèo đã mất. Tôi đã tức giận quát tháo ầm ĩ, bắt nó đem vứt 2 con mèo ngay lập tức.

Suốt thời gian sau đó chúng tôi ko bao giờ nhắc lại chuyện mèo. Tôi đã làm tổn thương sự cố gắng của đứa em gái, và vô cùng tàn nhẫn với 2 con mèo, với một lý do duy nhất: Dẫu có yêu thương và chăm sóc nó đến nhường nào, tôi vẫn ko thể bảo vệ nó trước con người. Ko thể bảo vệ, nên tôi ko muốn sở hữu nữa.

***
Hôm nay, trong khoảnh khắc chưa đầy 10 giây thang máy đi từ tầng trệt lên tầng 4, tôi đã vô cùng muốn có thể kể cho bạn nghe câu chuyện con mèo. Để tôi xoa dịu bớt phần nào những nỗi đau chôn giấu trong lòng mình, và để bạn hiểu tại sao tôi luôn lạnh lùng với bạn như vậy. Giá như tôi có thể kể với bạn, tôi muốn lắm nhưng chẳng làm gì cả. Những ấm áp trao đi chỉ dội lại toàn giá lạnh. Mọi thứ đã đóng băng nơi tôi. Và giờ đây tôi tự hỏi: Có khi nào bạn thấy ớn lạnh khi đứng cạnh tôi ko?

***
Đoạn ngắn duy nhất tôi viết cho bạn. Như một dấu ấn sẽ phai tàn theo thời gian.
Thương và quý!

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

Có tồn tại thế giới hai mặt trăng cho chúng ta?

Liệu có tồn tại một thế giới hai mặt trăng như trong 1Q84?

Mình vẫn hay ngước nhìn trăng và tự hỏi liệu có một thế giới nào đó mà chúng ta có thể vượt thoát ra khỏi cuộc sống này để bước vào đó, thật bình lặng và an yên.

Nơi đó chúng ta ko day dứt về quá khứ, ko lo lắng cho tương lai. Cuộc sống giản đơn như những đứa trẻ nô đùa dưới ánh mặt trời mà ko sợ bị bố mẹ la mắng.

Nơi đó chúng ta có thể bảo toàn trọn vẹn xúc cảm đầu tiên mà ko bị sự khắc nghiệt của cuộc sống này cào cấu, bào mòn đi những yêu thương. Cái chạm tay đầu tiên sẽ rung động mãi trong tim cho đến khi ta siết tay nhau lần cuối cùng trước cái chết.

Nơi đó chúng ta ko đeo đuổi quá nhiều trông đợi để rồi thất vọng. Yêu thương ko cạn kiệt bởi những hờn ghen và tủi thân rất con người.

Nơi đó liệu có khi nào thời gian sẽ xoay chiều vặn xoắn để ta gặp nhau ở buổi ban sơ. Khi ta chưa mang vác quá nhiều trách nhiệm và nỗi đau, vậy nên ta cười - khóc như đứa trẻ mới chào đời, rồi hoan hỉ bước vào đời và vung đắp lên nhau từng êm ấm, để ta biết được thế nào yêu và được yêu một cách trọn vẹn.

Nơi đó, ko tồn tại. Nên mình để bạn lại đâu đó trên con đường mình đi qua, và ném mọi cảm xúc vào sỏi đá ven đường. Mong đời rồi sẽ bình yên.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Quãng đời ba bốn

Tháng 7 rồi cũng qua. Khoảng thời gian ghi lại những miền ký ức đầy bi tráng trong ba bốn năm trở lại đây. Ba bốn năm khác nhiều những năm trước đó và khác hẳn năm của hiện tại. Nếu cho rằng đời người có hai màu đen trắng thì con số ba bốn đó như một ranh giới chuyển tiếp màu xam xám mà ta chẳng thể nhận ra khi đang bước qua, nhưng lại rất rõ ràng khi đã thoát khỏi nó.

"Nếu ví đời người như một ngày thì 30 tuổi là lúc giữa trưa. Khi mà ánh hào quang trên đầu là bóng đen dưới chân. Ta phải giẫm lên nó để tiến lên phía trước". Được nghe câu này khi hai mươi tuổi, thề với lòng là sẽ bước qua bóng đen ấy lúc 25 tuổi, tức là đi nhanh đi trước quy luật. Nhưng cuối cùng cũng ko thoát được cái lý thuyết chung chung ấy. Đoạn đời 30 nghiệt ngã khi đôi chân giẫm lên những hào quang chóng vánh đã đạt được để bước vào một vùng đời mới khác hẳn với những gì bản thân đã từng tin tưởng, từng thề thốt.

Tháng 7 dành trọn thời gian cho công việc. Khoác lên người bộ cánh xinh xắn cho buổi sáng, cả ngày vùi đầu trong công việc và nuông chiều bản thân vào chiều tối với những sở thích riêng. Thế giới xung quanh vẫn như ngày cũ. Ngày cũ tức là đoạn đời của ba bốn năm gần đây. Vẫn thấy mình quá khác biệt với những người xung quanh, kể cả bạn bè, đồng nghiệp và nhất là gia đình. Chẳng có sở thích hay đam mê nào được dung hòa. Chẳng có quan điểm sống nào tìm được điểm chung. Chỉ là cái thời gian ba bốn ấy ta luôn tìm cách để hòa mình vào thế giới và rồi cũng tìm thấy điểm chung. Còn bây giờ ta tách bạch cuộc sống của mình ra khỏi mớ hỗn độn kia, xây dựng cho nó một thành lũy riêng và bảo vệ nó đến cùng.

Việc bảo vệ thành lũy cùng làm mất đi một vài người bạn mà khoảng đời ba bốn đã từng rất thân quen. Ko tìm thấy điểm chung là lý do rất nhỏ. Cái lớn hơn là vì ko muốn dính dấp tới bất cứ điều gì liên quan đến quãng đời xam xám trước đó nữa. Đoạn tuyệt quá khứ, kiểu kiểu vậy.

Công việc như là điều cứu rỗi vững bền ko hề khoa trương hay hàm ơn trong những bước khập khiễng ban đầu khi đi vào đoạn đường mới. Tôi trả lương cho anh và anh hãy làm việc xứng đáng những gì tôi đã bỏ ra. Chấm hết. Trong căn phòng với năm cái ghế xoay, năm cái màn hình bất động và năm con người biết suy nghĩ được gọi là team-work, dù gắn kết và đồng lòng đến mấy vẫn thấy mình ko trọn vẹn thuộc về nơi đó bởi bức tường được dựng lên quá cao, quá xa. Tuy nhiên, đó là nơi đã từng dụi đầu vào để trốn chạy nỗi buồn thì dù gì nó cũng mang một ý nghĩa rất lớn. Một dấu ấn chẳng thể quên. Ta chấp nhận sống với một thế giới sòng phẳng, ko xe xua, ko chứa chấp tình cảm hay bất cứ lòng trắc ẩn nào.

Tháng 7 năm hiện tại trời vẫn mưa đều như mọi năm. Chẳng còn vần thơ nào được viết nữa. Dù đên đêm mưa vẫn rơi nghiêng dưới đèn đường mỗi khi bất chợt chạy ra phố. Có những góc đường hờn hờn tủi tủi khi ta dửng dưng bước qua ko ngoái đầu nhìn lại. Chắc có lẽ đã quên? Lại thêm một thực thể ko thể hòa nhập vì ko thể giải bày tâm cang như thế nào để được thấu hiểu. Ta thản nhiên đi qua những ký ức hữu hình với cõi lòng giông bão.Tự nhủ rằng cái khoảng đời xam xám đã qua rồi, hết sạch rồi.

Tháng 7, dấu mốc trở thành người giữ lửa. Gia đình cần một đứa con gái mạnh mẽ và đứa con đỡ đầu (đầu tiên) cần một người nâng đỡ đức tin. Hai điều này có lẽ làm ta luống cuống và thiếu tự tin nhất. Khi mà tâm hồn mình như kẻ vừa mới ốm dậy thì làm sao để dìu dắt thêm người khác. Nhưng gia đình vẫn là điều níu kéo cuối cùng khi ta gục ngã và là chăm sóc cho những hồi sinh đầu tiên, vì thế mà tâm hồn lại được sống. Càng thêm tuổi càng thấm thía sau này mình sẽ là người mẹ thật tốt và tìm thấy người cha cũng thật tốt cho những đứa con bé bỏng. Chắc chắn phải như thế.

Tháng 7 ko biết có bao nhiêu con người trên trái đất này vẫn còn đau đáu về nhau? hoặc có một sự đau đáu đơn phương nào đó ko? Vết thương nào rồi cũng thành sẹo. Phải mang những vệt sẹo trên thân thể là điều chẳng ai muốn, chắc chắn rồi. Nhưng nó minh chứng cho việc vết thương đã lành lại. Quãng đời còn lại ta sống phải chấp nhận sự bất toàn trên thân thể ấy. Từng vết sẹo là dấu ấn miên viễn của ký ức đã đi qua, chẳng thể nào xóa đi được.

Sẻ

Tìm một ngày thật dài để viết thật nhiều, viết ko lúng túng, ko méo mó bởi xúc cảm và tiếng đời. Nhưng chẳng được. Thôi, tạm tạm vậy.












Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Tóc hạ

Chủ nhật xưa có người cầm hương tóc
Đến tặng tôi lạ lẫm chút thiên đàng
Tay vuốt mãi giọt buồn rơi thành khóc
Mười năm rồi đọng khối vẫn chưa tan

Mùa hạ đã phố phường nghiêng dù, nón
Ôm ngực đau mắt mỏi vọng con đò
Chẳng gọi tên sợ chiều rơi đoá phượng
Nuốt ngược vào mặn đắng hoá cơn ho

Như mùa hạ bước chân người rất khẽ
Tôi mê man tiếng ngọc nát châu chìm
Đem cọng tóc tự mình cầm dao chẻ
Ăn ngậm ngùi cho giống một tên điên

Sáng chủ nhật thèm trây lười ngủ nướng
Lắng tai nghe mồn một mỗi thương đau

Ôm hương tóc quấn mình trong chăn muộn
Bó gối nằm cho giống hệt con sâu.

(Sưu tầm, Điện Đào Công)

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Những chuyện cũ

1. Sáng nay Facebook nhắc lại một status cách đây hai năm. Tôi của hai năm về trước, ngồi viết một status để dành cho tôi của hai năm sau đó.

"Trong đời mỗi con người, đều có một điểm ko đường trở lui. Và một trong số rất ít trường hợp, là có một điểm ko thể tiến thêm chút nào nữa. Và một khi ta đi đến điểm đó, thì chỉ còn một nước là lặng lẽ chấp nhận sự việc. Như thế mới tiếp tục sống được." (Kafka bên bờ biển - Haruki Murakami)

Haruki thì khỏi phải nói, tôi hâm mộ và sợ hãi những câu chuyện của một con người tôi chưa từng gặp mặt, mà có lẽ cũng ko có cơ hội gặp. Ham mê vì cảm thấy mình được thấu hiểu trong những câu chuyện viết về tuổi trẻ, sự bất toàn và những mong cầu lẫn thất vọng về cuộc sống, nhưng sợ hãi khi cảm thấy tâm can mình bị lột trần truồng trong những trang sách kì dị, mê hoặc. Tôi viết status này trong lúc đọc Kafka bên bờ biển, khoảng thời gian có rất nhiều niềm vui, hạnh phúc lẫn nỗi băn khoăn và bế tắc trong mối quan hệ với anh. Tôi lúc đó đã bắt đầu học cách chấp nhận sự việc, còn tôi bây giờ đã biết lặng lẽ chấp nhận sự việc.

2. Đêm Sài Gòn ngột ngạt. Tôi mang đồ qua cho nó và ko có ý định ở lại nói chuyện nhiều. Tôi cũng như Sài Gòn, quá ngột ngạt đến mức chỉ muốn hoặc là tuôn hẳn một trận mưa đá xối xả lên mặt đất khô cằn, hoặc chẳng làm gì cả, vẫn giữ mình tù mù oi bức như vốn dĩ mọi người vẫn đang trách oán thiên nhiên, ông trời mặc kệ, tôi cũng mặc kệ. 

Nhưng cuối cùng tôi với nó vẫn la cà ra quán cũ, uống mấy món nước nhạt thếch trong cái không gian sập xình lổn nhổn của công viên gần nhà. Tôi kể với nó rằng dạo này facebook nhắc lại nhiều status cũ, tôi nói về tâm trạng và hoàn cảnh của tôi khi ngồi đăng bài cách đây một, hai, ba năm về trước, cảm xúc của tôi và ý nghĩa của những dòng chữ ngắn ngủi nhưng ko hề cẩu thả vội vàng, tôi viết cho ai, cho những gì tôi mong đợi ở người khác và tôi đã thất vọng như thế nào... Tôi nói với nó về nỗi đau, về khoảng thời gian vắt kiệt sức để đi qua nỗi đau đó. Thất nghiệp, nghèo túng, bệnh tật, trách nhiệm với hai đứa em, cãi nhau với ba mẹ, đánh mất người mình yêu, chọn nhầm bạn... đã khiến tôi lạc lối như thế nào khi bên cạnh chẳng có một ai để tựa vào. Rồi rất nhiều lần lặp lại, tôi hỏi chính tôi trước mặt nó rằng ko biết bản thân mình đã vượt qua khoảng thời gian khủng khiếp đó như thế nào nhỉ? những chuỗi ngày mà chỉ mỗi việc cử động cũng thấy toàn thân mình đau buốt, cố gắng ăn, cố gắng thở để có sức mà tự an ủi mình rằng "Rồi mọi chuyện sẽ qua hết".

Hôm đó tôi như trút xuống một cơn mưa đầu mùa đã tích tụ từ mấy trăm năm. Những câu chuyện tôi giữ lại cho riêng mình như một dấu tích thiêng liêng của cuộc đời đã bị tôi ném đi qua cái không gian bụi bặm, ngột ngạt, qua món nước rẻ tiền chẳng mấy vừa miệng, chỉ có nó là xứng đáng như khoảng đất khô cằn thấm hút hết trận mưa về ký ức chẳng mấy ngọt lành của tôi.

Rồi tôi với nó cùng dừng lại ở khoảnh khắc oi nồng sau cơn mưa rằng tất cả chúng ta sau khi vượt qua những nỗi đau quá lớn trong đời đều phải đánh mất mình ở một phần nào đó. Có thể, chúng ta quá kiêu hãnh để cho phép mình nhận ra, nhưng phần mất mát ấy là có thật và chỉ đến khi đủ an nhiên nhìn lại, chúng ta mới chấp nhận được rằng, nó đã mất.

3. Có một lần, trong muôn vạn lần bạn hỏi tôi "Sao V dửng dưng và bất cần vậy?" tôi đã cười và trả lời "Vì cái V cần chẳng thể có được nên V bất cần, cho đỡ quê". Tôi ghét việc phải giải thích cho người khác hiểu, về mình.









Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Lộn lầm


Có người đang rao bán
Chẳng gì ngoài nỗi đau
Có người đang chán ngán
Mua nhầm đời với nhau


Ôi! xác thân mệt nhọc
Linh hồn đang cọc còi
Nhấm chút tình ngơ ngáo
Nghĩ đã là nên đôi...

Bao năm trời xưng tụng
Câu kinh treo hình hài
Một ngày kia sám hối
Tình chỉ vừa phôi phai

Đời như tên du mục
Ruổi rong ngày tháng dài
Rồi đôi khi biến chứng
Giống như thằng hai-phai (hifi)

Thôi! ngươi tìm tịch lặng
Lấy hạt buồn mà gieo
Đợi ngày lên trái đắng
Cắn phát mà chết queo

Ôi! duyên duyên, nợ nợ
Đi loanh quanh..cuộc chờ
Chuyện trăm năm nói mớ
Như hiểu nhầm ý thơ.

(St, Lãnh)

P/S: Phát hiện ta mình hâm mộ lão này lâu quá rồi. Cứ ngộ nhận lão viết cho mình, ký ức và cả những gì sắp xảy ra với mình, và đúng thiệt, mà lại hoàn toàn ko đúng là lão viết cho mình. Lão viết cho lão, hay ai đó, mặc kệ lão, mình thấy giống mình, mình chôm về.
Bạn nói mình viết đi, để có cái bạn vào đọc. Blog bây giờ chỉ toàn thơ chép lại, còn những thứ mình viết thì toàn xàm xí. Mọi thứ đều đóng băng và bất lực toàn tập. Sẻ ơi???!!!!

Một khoảng trời riêng


Thôi đừng gắn cho nhau đời cơm áo
cùng những hương xưa nay đã hết thơm nồng

lời từ biệt trên môi - Người chắc rõ:
cánh chim trời tôi mượn một đường bay

Và gió thoảng, mây về rải lối
những riêng tư theo dấu phiêu bồng
ngày quay gót Người chắc gì thấy được?
tôi trở về với một mối hư không

Từ quấn quít bên người thành xưa cũ
là tường rêu vá víu men đời
từ môi lả, tay nồng người mơn trớn
là ân tình tôi gởi trọn vào đông

Như dòng suối đón lòng mình khô hạn
Tôi sẽ làm viên sỏi nhỏ ngây ngô
đưa mắt ngó, nắng, mưa về đây đó
tắm cho mình bằng khoảng trống cô đơn.


(St, Lãnh)

P/S: Nhiều khi cứ thấy lão này như viết cho mình vậy...

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Lãng đãng

Chối từ một con người đồng nghĩa với việc tự đẩy mình dấn sâu vào sự cô đơn vô cùng tận. Nhưng biết sao được, mình đã tạo ra định mệnh cho chính mình.

"Em có hạnh phúc ko?" câu hỏi khiến người ta chênh chao ko biết trả lời như thế nào. Có gì đâu để gọi là bất hạnh? Thê còn hạnh phúc, có ko?

Quá vĩ đại và khập khiễng để so sánh, nhưng nhiều khi cứ thấy mình như loài chim ko chân trong A Phi chính truyện, đánh đổi đôi chân để có được đôi cánh, và từ đó cứ mải miết bay mãi ko có điểm dừng. Tự do nào cũng có cái giá của nó.

"Em có hạnh phúc ko?"

Em cũng muốn hỏi lại anh "Anh có hạnh phúc ko?"

Sẻ,

Cho ngày nắng.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Sự tuyệt vọng của từ ngữ

Ký ức, đôi khi tựa mùi hương của một loài hoa đẹp, nồng nàng và khơi gợi, khiến người ta phải bật dậy nức nở nhưng chẳng thể nào nắm bắt, nó đến rồi đi, thoảng qua dịu dàng và đầy mê hoặc...

Ký ức, chết toi ký ức, khi người ta bị bất lực trên bàn phím. Mọi thứ ngôn từ đều quá tầm thường trước miền ký ức quá sôi nổi và bi tráng. Con chữ được gõ lên rồi lại chịu mình mất tăm vì chẳng thể diễn tả được nỗi u sầu cùng tận lẫn hạnh phúc tột đỉnh của ký ức. Hết thảy những yêu đương và tuyệt vọng từ ký ức, ko có ngữ từ nào nói ra được.

Ko có chỗ dừng lại trong giới hạn nửa chừng, ký ức đứng trơ trọi ở hai đầu mút của căm phẫng và say mê, yêu thương và thù hận, nhớ nhung và ruồng bỏ. Một là tất cả, hai là ko là gì cả. Ký ức vươn cao vững vàng ko cần bất cứ sự giải thích hay cảm thông nào của hiện tại. Ký ức hứng chịu sự căng thẳng, đứt vỡ nhưng trinh khiết, còn hơn là thỏa hiệp với những thứ lý giải tầm thường rẻ tiền mà hiện tại luôn cố gắn vào nó.

Im lặng lên ngôi. Đó là cách duy nhất để giữ gìn ký ức được toàn vẹn và thiêng liêng nhất.

Sẻ

For memory

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Con rối vươn mình

Bóng tối và sự tĩnh lặng sẽ nhấn chìm người ta vào ký ức và nỗi đau. Con rối không thể chịu đựng được sự tù túng và lẽ thản nhiên vô độ của mọi thứ xung quanh. Nó nhớ sân khấu, nhớ ánh đèn, nhớ những tràn vỗ tay. Và vì thế nó đứng dậy.

Ngày thứ nhất, nó xuất hiện với thân hình oằn oại trên đôi chân khẳng khiu không dây điều khiển. Khán giả vỗ tay. Họ vui vì nó trở lại. Nó tung tẩy đủ trò tiêu khiển để mong làm cho họ vui hơn nữa.

Ngày thứ hai, đoàn kịch xỏ vào chân nó một đôi giày màu đỏ. Nó bước đi trong hãnh diện và vô cùng nhanh nhảu. Khán giả thích thú. Đoàn kịch thu được nhiều lợi nhuận hơn.

Ngày thứ ba, nó bước ra tay ôm một trái tim lấp lánh trước ngực. Con rối của tình yêu. Khán giả vỡ òa với vở diễn về cuộc đời nó. Khi tình nhân còn đang ngập ngụa giữa đống rối hỏng trong phòng tối thì nó thì bước ra đây mua vui cho mọi người. Nước mắt lăn dài. Không, không phải nước mắt của nó, nước mắt của một ai đó bên dưới hàng ghế kia.

Ngày tiếp theo, nó đội một cái nón của gã phù thủy. Nó hô biến tất cả, rồi mọi thứ xuất hiện trở lại sau câu thần chú. Khán giả ngỡ ngàng. Đoàn kịch đắc thắng. Chỉ riêng nó, không thể hô biến nỗi đau của đời mình, và không có phép màu nào mang được tình nhân trở lại.

Nước mắt lăn dài...

Khán giả vẫn chờ đợi nó hàng đêm. Đoàn kịch chăm chút nó như một bảo bối. Và nó vẫn xuất hiện từ mùa đông này đến mùa đông khác, thú vị, bất ngờ, vui nhộn... như một con rối.


For memory

03/03/2016




Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

Chỗ này

Người đứng đó ngày về tôi có thấy
Hai bàn chân trên cỏ lá ngàn xuân
Phong cảnh đã bốn bề cùng tôi nói
Linh hồn người là thiếu nữ thanh tân.

Rồi tôi lớn đi vào đời chân bước
Cỏ mùa xuân bị giẫm nát không hay
Chợt có lúc hai chân dừng một lượt
Người đi đâu? xưa chính đã chỗ này.

Người không ở vì chờ mong đã mỏi
Người đã đi cùng tuổi trẻ tôi đi
Chợt có lúc trên đường tôi đứng lại
Ngó ngu ngơ... xưa chính đã chỗ này.


(St, Bùi Giáng)

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Hello 30

"Nếu ví đời người như một ngày thì tuổi 30 là lúc giữa trưa, khi mà ánh hào quang trên đầu là bóng đen ở dưới chân".

Chúng ta cần bao nhiêu thời gian, bao nhiêu lần vấp ngã, bao nhiêu khóc cười để thực sự trưởng thành? Và, cần phải trưởng thành bao nhiêu lần mới đủ để sống mạnh mẽ giữa cuộc đời này?

"Đủ" là một tính từ ko giới hạn.

Một năm khóc - cười, rồi cũng qua. Đến cuối cùng nhìn lại, cảm ơn cuộc đời vì sau hết tất cả những đớn đau và thất bại, mình vẫn còn đủ tự do và cơ hội để sửa sai và bắt đầu lại từ đầu. Ko dễ dàng để vượt qua mọi chuyện và càng khó khăn hơn để bắt đầu những cái mới, nhưng trên hết tất cả, vẫn thấy lòng bình an và được an ủi bởi gia đình và những người bạn. Cho đến lúc này, với mình đó là hai điều quý giá nhất mình còn lại và mình có được.

Một năm được - mất, và rồi biết học cách chấp nhận, trân trọng những gì mình đang có. Trong suốt chặn đường suy sụp, đọng lại cuối cùng cũng chỉ là hình ảnh của cha mẹ, những đứa em và một vài đứa bạn. Chẳng có gương mặt nào hoàn hảo cả, nhưng một khi đã biết bằng lòng yêu lấy những bất toàn, cuộc đời là những mảnh ghép thật hoàn hảo.

Một năm đánh dấu sự ra đi của một người, chợt nhận ra rằng dù bạn có hiểu sự đời đến mấy, có nhạy bén đến nhường nào thì khi đứng trước tình yêu, bạn vẫn hèn yếu và suy sụp theo một cách rất "con người". Bạn mang trái tim và nó bắt buộc bạn phải chứng minh sự tồn tại của nó - bạn đang sống.

Nhớ có một câu trong phim rằng "Tình yêu đích thực là một người phải chứng kiến sự ra đi của người còn lại" (Nghĩa là một người phải chứng kiến người kia qua đời trước). Cứ nghĩ theo cách ấy, và sống tiếp.

Đón 30, với ánh hào quang là bóng đen ở dưới chân. Nhọc nhằn, bình thản, đủ đầy lẫn chút trống rỗng.