Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Hello 30

"Nếu ví đời người như một ngày thì tuổi 30 là lúc giữa trưa, khi mà ánh hào quang trên đầu là bóng đen ở dưới chân".

Chúng ta cần bao nhiêu thời gian, bao nhiêu lần vấp ngã, bao nhiêu khóc cười để thực sự trưởng thành? Và, cần phải trưởng thành bao nhiêu lần mới đủ để sống mạnh mẽ giữa cuộc đời này?

"Đủ" là một tính từ ko giới hạn.

Một năm khóc - cười, rồi cũng qua. Đến cuối cùng nhìn lại, cảm ơn cuộc đời vì sau hết tất cả những đớn đau và thất bại, mình vẫn còn đủ tự do và cơ hội để sửa sai và bắt đầu lại từ đầu. Ko dễ dàng để vượt qua mọi chuyện và càng khó khăn hơn để bắt đầu những cái mới, nhưng trên hết tất cả, vẫn thấy lòng bình an và được an ủi bởi gia đình và những người bạn. Cho đến lúc này, với mình đó là hai điều quý giá nhất mình còn lại và mình có được.

Một năm được - mất, và rồi biết học cách chấp nhận, trân trọng những gì mình đang có. Trong suốt chặn đường suy sụp, đọng lại cuối cùng cũng chỉ là hình ảnh của cha mẹ, những đứa em và một vài đứa bạn. Chẳng có gương mặt nào hoàn hảo cả, nhưng một khi đã biết bằng lòng yêu lấy những bất toàn, cuộc đời là những mảnh ghép thật hoàn hảo.

Một năm đánh dấu sự ra đi của một người, chợt nhận ra rằng dù bạn có hiểu sự đời đến mấy, có nhạy bén đến nhường nào thì khi đứng trước tình yêu, bạn vẫn hèn yếu và suy sụp theo một cách rất "con người". Bạn mang trái tim và nó bắt buộc bạn phải chứng minh sự tồn tại của nó - bạn đang sống.

Nhớ có một câu trong phim rằng "Tình yêu đích thực là một người phải chứng kiến sự ra đi của người còn lại" (Nghĩa là một người phải chứng kiến người kia qua đời trước). Cứ nghĩ theo cách ấy, và sống tiếp.

Đón 30, với ánh hào quang là bóng đen ở dưới chân. Nhọc nhằn, bình thản, đủ đầy lẫn chút trống rỗng.



2 nhận xét: