Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Con rối vươn mình

Bóng tối và sự tĩnh lặng sẽ nhấn chìm người ta vào ký ức và nỗi đau. Con rối không thể chịu đựng được sự tù túng và lẽ thản nhiên vô độ của mọi thứ xung quanh. Nó nhớ sân khấu, nhớ ánh đèn, nhớ những tràn vỗ tay. Và vì thế nó đứng dậy.

Ngày thứ nhất, nó xuất hiện với thân hình oằn oại trên đôi chân khẳng khiu không dây điều khiển. Khán giả vỗ tay. Họ vui vì nó trở lại. Nó tung tẩy đủ trò tiêu khiển để mong làm cho họ vui hơn nữa.

Ngày thứ hai, đoàn kịch xỏ vào chân nó một đôi giày màu đỏ. Nó bước đi trong hãnh diện và vô cùng nhanh nhảu. Khán giả thích thú. Đoàn kịch thu được nhiều lợi nhuận hơn.

Ngày thứ ba, nó bước ra tay ôm một trái tim lấp lánh trước ngực. Con rối của tình yêu. Khán giả vỡ òa với vở diễn về cuộc đời nó. Khi tình nhân còn đang ngập ngụa giữa đống rối hỏng trong phòng tối thì nó thì bước ra đây mua vui cho mọi người. Nước mắt lăn dài. Không, không phải nước mắt của nó, nước mắt của một ai đó bên dưới hàng ghế kia.

Ngày tiếp theo, nó đội một cái nón của gã phù thủy. Nó hô biến tất cả, rồi mọi thứ xuất hiện trở lại sau câu thần chú. Khán giả ngỡ ngàng. Đoàn kịch đắc thắng. Chỉ riêng nó, không thể hô biến nỗi đau của đời mình, và không có phép màu nào mang được tình nhân trở lại.

Nước mắt lăn dài...

Khán giả vẫn chờ đợi nó hàng đêm. Đoàn kịch chăm chút nó như một bảo bối. Và nó vẫn xuất hiện từ mùa đông này đến mùa đông khác, thú vị, bất ngờ, vui nhộn... như một con rối.


For memory

03/03/2016