Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Sự tuyệt vọng của từ ngữ

Ký ức, đôi khi tựa mùi hương của một loài hoa đẹp, nồng nàng và khơi gợi, khiến người ta phải bật dậy nức nở nhưng chẳng thể nào nắm bắt, nó đến rồi đi, thoảng qua dịu dàng và đầy mê hoặc...

Ký ức, chết toi ký ức, khi người ta bị bất lực trên bàn phím. Mọi thứ ngôn từ đều quá tầm thường trước miền ký ức quá sôi nổi và bi tráng. Con chữ được gõ lên rồi lại chịu mình mất tăm vì chẳng thể diễn tả được nỗi u sầu cùng tận lẫn hạnh phúc tột đỉnh của ký ức. Hết thảy những yêu đương và tuyệt vọng từ ký ức, ko có ngữ từ nào nói ra được.

Ko có chỗ dừng lại trong giới hạn nửa chừng, ký ức đứng trơ trọi ở hai đầu mút của căm phẫng và say mê, yêu thương và thù hận, nhớ nhung và ruồng bỏ. Một là tất cả, hai là ko là gì cả. Ký ức vươn cao vững vàng ko cần bất cứ sự giải thích hay cảm thông nào của hiện tại. Ký ức hứng chịu sự căng thẳng, đứt vỡ nhưng trinh khiết, còn hơn là thỏa hiệp với những thứ lý giải tầm thường rẻ tiền mà hiện tại luôn cố gắn vào nó.

Im lặng lên ngôi. Đó là cách duy nhất để giữ gìn ký ức được toàn vẹn và thiêng liêng nhất.

Sẻ

For memory

3 nhận xét:

  1. Đã là ký ức thì đâu cần phải giữ gìn chứ? Mất dt, mất số của em luôn...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mất rồi cho mất luôn đi anh, ném vào ký ức, khà khà

      Xóa
    2. Mất rồi cho mất luôn đi anh, ném vào ký ức, khà khà

      Xóa