Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Một khoảng trời riêng


Thôi đừng gắn cho nhau đời cơm áo
cùng những hương xưa nay đã hết thơm nồng

lời từ biệt trên môi - Người chắc rõ:
cánh chim trời tôi mượn một đường bay

Và gió thoảng, mây về rải lối
những riêng tư theo dấu phiêu bồng
ngày quay gót Người chắc gì thấy được?
tôi trở về với một mối hư không

Từ quấn quít bên người thành xưa cũ
là tường rêu vá víu men đời
từ môi lả, tay nồng người mơn trớn
là ân tình tôi gởi trọn vào đông

Như dòng suối đón lòng mình khô hạn
Tôi sẽ làm viên sỏi nhỏ ngây ngô
đưa mắt ngó, nắng, mưa về đây đó
tắm cho mình bằng khoảng trống cô đơn.


(St, Lãnh)

P/S: Nhiều khi cứ thấy lão này như viết cho mình vậy...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét