Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Những chuyện cũ

1. Sáng nay Facebook nhắc lại một status cách đây hai năm. Tôi của hai năm về trước, ngồi viết một status để dành cho tôi của hai năm sau đó.

"Trong đời mỗi con người, đều có một điểm ko đường trở lui. Và một trong số rất ít trường hợp, là có một điểm ko thể tiến thêm chút nào nữa. Và một khi ta đi đến điểm đó, thì chỉ còn một nước là lặng lẽ chấp nhận sự việc. Như thế mới tiếp tục sống được." (Kafka bên bờ biển - Haruki Murakami)

Haruki thì khỏi phải nói, tôi hâm mộ và sợ hãi những câu chuyện của một con người tôi chưa từng gặp mặt, mà có lẽ cũng ko có cơ hội gặp. Ham mê vì cảm thấy mình được thấu hiểu trong những câu chuyện viết về tuổi trẻ, sự bất toàn và những mong cầu lẫn thất vọng về cuộc sống, nhưng sợ hãi khi cảm thấy tâm can mình bị lột trần truồng trong những trang sách kì dị, mê hoặc. Tôi viết status này trong lúc đọc Kafka bên bờ biển, khoảng thời gian có rất nhiều niềm vui, hạnh phúc lẫn nỗi băn khoăn và bế tắc trong mối quan hệ với anh. Tôi lúc đó đã bắt đầu học cách chấp nhận sự việc, còn tôi bây giờ đã biết lặng lẽ chấp nhận sự việc.

2. Đêm Sài Gòn ngột ngạt. Tôi mang đồ qua cho nó và ko có ý định ở lại nói chuyện nhiều. Tôi cũng như Sài Gòn, quá ngột ngạt đến mức chỉ muốn hoặc là tuôn hẳn một trận mưa đá xối xả lên mặt đất khô cằn, hoặc chẳng làm gì cả, vẫn giữ mình tù mù oi bức như vốn dĩ mọi người vẫn đang trách oán thiên nhiên, ông trời mặc kệ, tôi cũng mặc kệ. 

Nhưng cuối cùng tôi với nó vẫn la cà ra quán cũ, uống mấy món nước nhạt thếch trong cái không gian sập xình lổn nhổn của công viên gần nhà. Tôi kể với nó rằng dạo này facebook nhắc lại nhiều status cũ, tôi nói về tâm trạng và hoàn cảnh của tôi khi ngồi đăng bài cách đây một, hai, ba năm về trước, cảm xúc của tôi và ý nghĩa của những dòng chữ ngắn ngủi nhưng ko hề cẩu thả vội vàng, tôi viết cho ai, cho những gì tôi mong đợi ở người khác và tôi đã thất vọng như thế nào... Tôi nói với nó về nỗi đau, về khoảng thời gian vắt kiệt sức để đi qua nỗi đau đó. Thất nghiệp, nghèo túng, bệnh tật, trách nhiệm với hai đứa em, cãi nhau với ba mẹ, đánh mất người mình yêu, chọn nhầm bạn... đã khiến tôi lạc lối như thế nào khi bên cạnh chẳng có một ai để tựa vào. Rồi rất nhiều lần lặp lại, tôi hỏi chính tôi trước mặt nó rằng ko biết bản thân mình đã vượt qua khoảng thời gian khủng khiếp đó như thế nào nhỉ? những chuỗi ngày mà chỉ mỗi việc cử động cũng thấy toàn thân mình đau buốt, cố gắng ăn, cố gắng thở để có sức mà tự an ủi mình rằng "Rồi mọi chuyện sẽ qua hết".

Hôm đó tôi như trút xuống một cơn mưa đầu mùa đã tích tụ từ mấy trăm năm. Những câu chuyện tôi giữ lại cho riêng mình như một dấu tích thiêng liêng của cuộc đời đã bị tôi ném đi qua cái không gian bụi bặm, ngột ngạt, qua món nước rẻ tiền chẳng mấy vừa miệng, chỉ có nó là xứng đáng như khoảng đất khô cằn thấm hút hết trận mưa về ký ức chẳng mấy ngọt lành của tôi.

Rồi tôi với nó cùng dừng lại ở khoảnh khắc oi nồng sau cơn mưa rằng tất cả chúng ta sau khi vượt qua những nỗi đau quá lớn trong đời đều phải đánh mất mình ở một phần nào đó. Có thể, chúng ta quá kiêu hãnh để cho phép mình nhận ra, nhưng phần mất mát ấy là có thật và chỉ đến khi đủ an nhiên nhìn lại, chúng ta mới chấp nhận được rằng, nó đã mất.

3. Có một lần, trong muôn vạn lần bạn hỏi tôi "Sao V dửng dưng và bất cần vậy?" tôi đã cười và trả lời "Vì cái V cần chẳng thể có được nên V bất cần, cho đỡ quê". Tôi ghét việc phải giải thích cho người khác hiểu, về mình.









1 nhận xét: