Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Quãng đời ba bốn

Tháng 7 rồi cũng qua. Khoảng thời gian ghi lại những miền ký ức đầy bi tráng trong ba bốn năm trở lại đây. Ba bốn năm khác nhiều những năm trước đó và khác hẳn năm của hiện tại. Nếu cho rằng đời người có hai màu đen trắng thì con số ba bốn đó như một ranh giới chuyển tiếp màu xam xám mà ta chẳng thể nhận ra khi đang bước qua, nhưng lại rất rõ ràng khi đã thoát khỏi nó.

"Nếu ví đời người như một ngày thì 30 tuổi là lúc giữa trưa. Khi mà ánh hào quang trên đầu là bóng đen dưới chân. Ta phải giẫm lên nó để tiến lên phía trước". Được nghe câu này khi hai mươi tuổi, thề với lòng là sẽ bước qua bóng đen ấy lúc 25 tuổi, tức là đi nhanh đi trước quy luật. Nhưng cuối cùng cũng ko thoát được cái lý thuyết chung chung ấy. Đoạn đời 30 nghiệt ngã khi đôi chân giẫm lên những hào quang chóng vánh đã đạt được để bước vào một vùng đời mới khác hẳn với những gì bản thân đã từng tin tưởng, từng thề thốt.

Tháng 7 dành trọn thời gian cho công việc. Khoác lên người bộ cánh xinh xắn cho buổi sáng, cả ngày vùi đầu trong công việc và nuông chiều bản thân vào chiều tối với những sở thích riêng. Thế giới xung quanh vẫn như ngày cũ. Ngày cũ tức là đoạn đời của ba bốn năm gần đây. Vẫn thấy mình quá khác biệt với những người xung quanh, kể cả bạn bè, đồng nghiệp và nhất là gia đình. Chẳng có sở thích hay đam mê nào được dung hòa. Chẳng có quan điểm sống nào tìm được điểm chung. Chỉ là cái thời gian ba bốn ấy ta luôn tìm cách để hòa mình vào thế giới và rồi cũng tìm thấy điểm chung. Còn bây giờ ta tách bạch cuộc sống của mình ra khỏi mớ hỗn độn kia, xây dựng cho nó một thành lũy riêng và bảo vệ nó đến cùng.

Việc bảo vệ thành lũy cùng làm mất đi một vài người bạn mà khoảng đời ba bốn đã từng rất thân quen. Ko tìm thấy điểm chung là lý do rất nhỏ. Cái lớn hơn là vì ko muốn dính dấp tới bất cứ điều gì liên quan đến quãng đời xam xám trước đó nữa. Đoạn tuyệt quá khứ, kiểu kiểu vậy.

Công việc như là điều cứu rỗi vững bền ko hề khoa trương hay hàm ơn trong những bước khập khiễng ban đầu khi đi vào đoạn đường mới. Tôi trả lương cho anh và anh hãy làm việc xứng đáng những gì tôi đã bỏ ra. Chấm hết. Trong căn phòng với năm cái ghế xoay, năm cái màn hình bất động và năm con người biết suy nghĩ được gọi là team-work, dù gắn kết và đồng lòng đến mấy vẫn thấy mình ko trọn vẹn thuộc về nơi đó bởi bức tường được dựng lên quá cao, quá xa. Tuy nhiên, đó là nơi đã từng dụi đầu vào để trốn chạy nỗi buồn thì dù gì nó cũng mang một ý nghĩa rất lớn. Một dấu ấn chẳng thể quên. Ta chấp nhận sống với một thế giới sòng phẳng, ko xe xua, ko chứa chấp tình cảm hay bất cứ lòng trắc ẩn nào.

Tháng 7 năm hiện tại trời vẫn mưa đều như mọi năm. Chẳng còn vần thơ nào được viết nữa. Dù đên đêm mưa vẫn rơi nghiêng dưới đèn đường mỗi khi bất chợt chạy ra phố. Có những góc đường hờn hờn tủi tủi khi ta dửng dưng bước qua ko ngoái đầu nhìn lại. Chắc có lẽ đã quên? Lại thêm một thực thể ko thể hòa nhập vì ko thể giải bày tâm cang như thế nào để được thấu hiểu. Ta thản nhiên đi qua những ký ức hữu hình với cõi lòng giông bão.Tự nhủ rằng cái khoảng đời xam xám đã qua rồi, hết sạch rồi.

Tháng 7, dấu mốc trở thành người giữ lửa. Gia đình cần một đứa con gái mạnh mẽ và đứa con đỡ đầu (đầu tiên) cần một người nâng đỡ đức tin. Hai điều này có lẽ làm ta luống cuống và thiếu tự tin nhất. Khi mà tâm hồn mình như kẻ vừa mới ốm dậy thì làm sao để dìu dắt thêm người khác. Nhưng gia đình vẫn là điều níu kéo cuối cùng khi ta gục ngã và là chăm sóc cho những hồi sinh đầu tiên, vì thế mà tâm hồn lại được sống. Càng thêm tuổi càng thấm thía sau này mình sẽ là người mẹ thật tốt và tìm thấy người cha cũng thật tốt cho những đứa con bé bỏng. Chắc chắn phải như thế.

Tháng 7 ko biết có bao nhiêu con người trên trái đất này vẫn còn đau đáu về nhau? hoặc có một sự đau đáu đơn phương nào đó ko? Vết thương nào rồi cũng thành sẹo. Phải mang những vệt sẹo trên thân thể là điều chẳng ai muốn, chắc chắn rồi. Nhưng nó minh chứng cho việc vết thương đã lành lại. Quãng đời còn lại ta sống phải chấp nhận sự bất toàn trên thân thể ấy. Từng vết sẹo là dấu ấn miên viễn của ký ức đã đi qua, chẳng thể nào xóa đi được.

Sẻ

Tìm một ngày thật dài để viết thật nhiều, viết ko lúng túng, ko méo mó bởi xúc cảm và tiếng đời. Nhưng chẳng được. Thôi, tạm tạm vậy.












Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Tóc hạ

Chủ nhật xưa có người cầm hương tóc
Đến tặng tôi lạ lẫm chút thiên đàng
Tay vuốt mãi giọt buồn rơi thành khóc
Mười năm rồi đọng khối vẫn chưa tan

Mùa hạ đã phố phường nghiêng dù, nón
Ôm ngực đau mắt mỏi vọng con đò
Chẳng gọi tên sợ chiều rơi đoá phượng
Nuốt ngược vào mặn đắng hoá cơn ho

Như mùa hạ bước chân người rất khẽ
Tôi mê man tiếng ngọc nát châu chìm
Đem cọng tóc tự mình cầm dao chẻ
Ăn ngậm ngùi cho giống một tên điên

Sáng chủ nhật thèm trây lười ngủ nướng
Lắng tai nghe mồn một mỗi thương đau

Ôm hương tóc quấn mình trong chăn muộn
Bó gối nằm cho giống hệt con sâu.

(Sưu tầm, Điện Đào Công)