Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Tóc hạ

Chủ nhật xưa có người cầm hương tóc
Đến tặng tôi lạ lẫm chút thiên đàng
Tay vuốt mãi giọt buồn rơi thành khóc
Mười năm rồi đọng khối vẫn chưa tan

Mùa hạ đã phố phường nghiêng dù, nón
Ôm ngực đau mắt mỏi vọng con đò
Chẳng gọi tên sợ chiều rơi đoá phượng
Nuốt ngược vào mặn đắng hoá cơn ho

Như mùa hạ bước chân người rất khẽ
Tôi mê man tiếng ngọc nát châu chìm
Đem cọng tóc tự mình cầm dao chẻ
Ăn ngậm ngùi cho giống một tên điên

Sáng chủ nhật thèm trây lười ngủ nướng
Lắng tai nghe mồn một mỗi thương đau

Ôm hương tóc quấn mình trong chăn muộn
Bó gối nằm cho giống hệt con sâu.

(Sưu tầm, Điện Đào Công)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét