Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016

Chuyện con mèo

Tôi có một con mèo. Hay đúng hơn là tôi đã từng có một con mèo. Tôi nhặt nó từ mái nhà. Con mèo vệnh lấm lem và luôn hốt hoảng trước con người. Tôi đã sở hữu nó, đầy yêu thương lẫn tự hào.

Nó lớn từng ngày. Đợi tôi đi làm về, chờ tôi cho ăn, quấn quýt và nũng nịu. Tôi chăm nó đẻ lứa thứ nhất, rồi lứa thứ hai... đang mang bầu thì nó bẵng đi đâu mất. Tôi tìm kiếm, tôi lo lắng, tôi buồn bã, tôi trách móc sao nó bỏ tôi mà đi...

Lâu sau đó, khi tôi đã bắt đầu quên chuyện con mèo thì một hôm đang ngồi uống bia với mấy người hàng xóm, họ nói xóm này có người chuyên bẫy mèo ăn thịt, bữa thấy có con mèo vệnh đang mang bầu trúng bã nằm chết tươi trước ngõ... Bia bữa đó sao mà đắng nghét. Con mèo vệnh - và nó đang mang bầu.

Mấy hôm sau em gái tôi mang về 2 con mèo. Nó muốn nuôi, muốn thay thế con mèo đã mất. Tôi đã tức giận quát tháo ầm ĩ, bắt nó đem vứt 2 con mèo ngay lập tức.

Suốt thời gian sau đó chúng tôi ko bao giờ nhắc lại chuyện mèo. Tôi đã làm tổn thương sự cố gắng của đứa em gái, và vô cùng tàn nhẫn với 2 con mèo, với một lý do duy nhất: Dẫu có yêu thương và chăm sóc nó đến nhường nào, tôi vẫn ko thể bảo vệ nó trước con người. Ko thể bảo vệ, nên tôi ko muốn sở hữu nữa.

***
Hôm nay, trong khoảnh khắc chưa đầy 10 giây thang máy đi từ tầng trệt lên tầng 4, tôi đã vô cùng muốn có thể kể cho bạn nghe câu chuyện con mèo. Để tôi xoa dịu bớt phần nào những nỗi đau chôn giấu trong lòng mình, và để bạn hiểu tại sao tôi luôn lạnh lùng với bạn như vậy. Giá như tôi có thể kể với bạn, tôi muốn lắm nhưng chẳng làm gì cả. Những ấm áp trao đi chỉ dội lại toàn giá lạnh. Mọi thứ đã đóng băng nơi tôi. Và giờ đây tôi tự hỏi: Có khi nào bạn thấy ớn lạnh khi đứng cạnh tôi ko?

***
Đoạn ngắn duy nhất tôi viết cho bạn. Như một dấu ấn sẽ phai tàn theo thời gian.
Thương và quý!