Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Khi khoảng cách của mặt trăng và trái đất gần nhau nhất

Đêm...

- Từ khi có ý thức về tình yêu, em đã biết được trong đời mình sẽ ngủ với ba người đàn ông anh ạ.
- Sao thế em? Anh ôm ghì cô vào lòng mình và khẽ hôn lên tóc.
- Người đầu tiên là người đàn ông mà em yêu nhất. Người thứ hai là kẻ mà em khinh bỉ nhất và người cuối cùng là chồng em.
- Em yêu...
- Nếu cuộc đời em may mắn, thì ba người đàn ông đó sẽ rút ngắn thành hai. Người đầu tiên cũng sẽ thành kẻ thứ hai hoặc kẻ thứ hai và người cuối cùng là một. Nếu là một tức là em đã yêu người thứ nhất ấy rất nhiều, yêu cho đến tận cùng con người họ. Còn nếu là trường hợp thứ hai, em sẽ yêu chồng mình hơn tất cả.
- Tại sao phải như vậy hả em? Đừng hủy hoại bản thân mình như vậy có được ko em? Anh áp mặt mình vào mặt cô và dù trong bóng tối anh vẫn cảm nhận được gương mặt ấy bình thản đến lạnh băng.
- Sau đêm nay anh sẽ bị cuộc sống này hủy hoại. Hết những người xung quanh anh sẽ làm anh chán ghét, mệt nhọc và anh sẽ đổ gục vì nỗi đau và những dày vò của quá khứ, vì những sai lầm ko thể làm lại của mình. Khi đó ký ức sẽ chết theo anh và tất cả sẽ chìm vào lãng quên, nhanh chóng và ko thể chối từ như cách người ta xúc từng xẻng đất lấp đầy một hầm mộ mới. Còn em, sẽ ko có bất cứ thứ gì mang hình hài vật chất trong thế giới con người có thể hủy hoại em được ngoại trừ chính bản thân em. Vì vậy phải tự hủy hoại mình là cách duy nhất để em lãng quên, để em bắt đầu và em tồn tại. Điều gì trân quý và thiêng liêng nhất sẽ phải hủy hoại bằng cách bỉ ổi và khinh miệt nhất.
- Vậy giờ đây em coi anh là gì hả em? Có còn là người đầu tiên của em, hay là...?
Anh cay đắng hỏi cô và chỉ nhận được sự im lặng, rồi tất cả chìm vào bóng tối, say đắm và đê mê.

5h sáng, chuyến xe đưa anh đi đón cô dâu. Loay hoay lục tìm chiếc nhẫn cưới cất trong ví, anh thấy lòng mình nặng trĩu và chát đắng. Anh nhận ra chân mình đang đi trên lối cỏ tiến gần tới hầm mộ của đời mình, một cách hồn nhiên và xót xa.

Một năm sau, người ta thấy cô và người đàn ông vừa năm trước đã chăm sóc cô trong bệnh viện vì một tai nạn lúc rạng sáng ở miền đồng thảo, họ đang hưởng tuần trăng mật ở đúng cái nơi mà cô và anh đã từng ao ước sẽ đến cùng nhau một ngày như thế này. Cô đang mỉm cười và rạng rỡ trong vòng tay người đàn ông đứng thứ hai và cũng là người cuối cùng của cuộc đời mình.

Khoảnh khắc ngắn ngủi khi mà khoảng cách giữa mặt trăng và trái đất gần nhau nhất cũng là khi hai thực thể ấy bắt đầu một chu kỳ tồn tại mới, xa dần và hỗn độn, ngẫu nhiên và có chủ ý theo quy luật tự nhiên.

SG 14.11.16
Sẻ

1 nhận xét:

  1. Ok! Diễn tiến cuộc đời & tình cảm kg phụ thuộc vào sự lập trỉnh, ý chí, linh cảm của riêng ai cả. Vạn vật tùy duyên như con người có thể "sống chung với lũ" như bài của Sẻ nhận cmt đầu tiên của Trâu hehe

    Trả lờiXóa