Thứ Hai, 23 tháng 10, 2017

Hà Nội nhớ

Hà Nội chào đón ta bằng cái lạnh 20 độ. Vừa đủ nhẹ nhàng, vừa đủ để co ro...

Trước khi đi đã được nhắc nhở trước áo, mũ, khăn ấm, tất dài cùng lời nhắn nhủ: "Em gói theo ít nắng Sài Gòn ra đây nhé!" Bước xuống sân bay, ngoài cái lạnh, ta ngỡ ngàng... Hà Nội sao lại thân quen quá đỗi?...

Bạn ra đón. Suốt dọc đường về co ro trên xe bus và huyên thuyên đủ chuyện. Ta ngẩn người trước vẻ lặng im, buồn buồn của những con phố qua ô cửa xe. Hai tiếng máy bay, hai tiếng xe bus và bữa cơm trưa nồng ấm tình thân nhà đứa bạn. Mà trước khi vào đến cửa nhà thì đã được chào đón nhiệt tình dọc khu xóm. Ta đùa: "Cháu ra đây tìm duyên ạ" thì được "hồi đáp" ngay tức khắc rằng: "Tầm cháu ngoài đây lấy vợ hai con hết rồi cháu ơi". Thất vọng ngầm, hic

Ngày thứ hai đã ấm hơn và trời hửng nắng. Ta nhắn tin thông báo: "Em thả nắng rồi nè, anh chị nhận được hết chưa ạ...". Hai đứa sau khi lòng vòng quanh khu Hưng Yên lại xuống Hà Nội. Ta lần nữa làm kẻ ngẩn ngơ với câu hỏi: Sao tất cả lại thân quen quá đỗi?

Chỉ được một buổi chiều nên không có cơ hội để đi bộ mà chỉ lòng vòng bằng xe máy. Hai đứa lại huyên thuyên chuyện trên trời dưới biển. Nó nhắc tới những kỷ niệm của nó và người ấy với Hà Nội, những con phố, những nơi ngày xưa đã đi qua... Chưa bao giờ nó nói nhiều như vậy nên ta chỉ lặng yên và lắng nghe, trong đầu lang mang suy nghĩ: Ôi, tình yêu là thứ quái gì mà làm con người ta mềm yếu và điên khùng vậy nhỉ.

Nó có kỷ niệm nên nó nhớ. Còn ta, sao cũng mang một nỗi nhớ quay quắt ở cái nơi lạ lẫm này? Ta nhớ gì đây? sao tự dưng lòng cứ lãng đãng một nỗi buồn không rõ. Nỗi nhớ không tên. Nỗi buồn cũng không duyên cớ. Sự thân quen không biết từ đâu? Có lẽ, vì hôm nay, con phố ấy chưa dứt được một mùa đông. Và ta, cũng chưa bao giờ quên được ngày cũ với những lời hứa chóng vội,  dù rằng đã rất xa xôi...

Hôm sau đi Hạ Long. Muốn chạy xe máy nhưng trời vẫn lạnh quá nên quyết định leo xe khách. Không một chút hối tiếc khi phải đi xe công cộng vì những trải nghiệm vô cùng thú vị. Thật ra, mọi thứ không tệ hại như mọi người vẫn cảnh báo khi ta nhìn sự việc ở một góc độ khác đi. Với ta, biển muôn đời vẫn là nơi để trút bỏ hết mọi tâm trạng. Đoàn ra Vịnh đông nhưng cuối cùng chỉ còn hai đứa là dám leo lên mấy cái động còn hoang sơ nhất. Nghĩ lại, thấy mình hào hứng quá hóa ra liều mạng.

Chỉ vừa một lần lướt qua, chưa đủ để gọi là hiểu và sống cùng Hà Nội nên mọi thứ cứ vẹn nguyên như trong tâm tưởng. Thêm nữa là, có lẽ ông trời thương khách Sài thành, để cho khí hậu rất dễ chịu nên Hà Nội cứ thế lặng im và dịu dàng trên từng con phố.

Vội vàng đến rồi vội vàng ra đi. Vần thơ còn dang dở... mong ngày trở lại chắc chắn sẽ viết cho hết nỗi lòng.

Ta về đây thả nắng lên hè phố
Rũ đông chưa sao cây vẫn trơ cành
Giấc sương tan phủ buồn lên lộc biếc
Một nửa mùa vương víu bởi mong manh...

Vì một số việc đột xuất mà thành ra lỡ hẹn với một vài người bạn... Mong ngày trở lại và chắc chắn sẽ trở lại. Ta hứa!

Giờ thì trở về với nắng nóng, tấp nập và công việc cùng những người bạn nhỏ của Sài Gòn thân yêu. Chợt nhớ... mùa tháng 3 đã về... (Lại nhớ, nhớ gì mà nhớ lắm vậy không biết, hic)


Sẻ - Giày bệt, nón kết và balo
2/2013

P/S: ...của ngày cũ và đến giờ nhìn lại HN vẫn thế, cảm giác thân quen đến lạ kỳ.

VẾT XƯỚC TRONG TIM

Có hai người lặng lẽ trước hoàng hôn
Họ chia tay trong một chiều gió nổi
Con đường chung bây giờ chia hai lối
Giải thoát rồi... nhưng không thấy an vui.

Nước mắt rơi đọng lại phía chân trời
Lời cho nhau phút này xa lạ quá
Dẫu mai đây bên đường ai gục ngã
Đau thấu trời chắc hờ hững... kệ nhau!

Họ trở về và gặm nhấm nỗi đau
Tự huyễn hoặc trái tim mình nguyên vẹn
Có ngờ đâu sau cái ngày ngào nghẹn
Lại cả đời  mang vết xước trong tim.

Ngày mai đây khi hoa nở bên thềm
Đưa tay hái lại thương hoài niệm cũ
Chuyện tình xưa với môi cười hé nụ
Sao không cố níu một lần...
Đến kiệt sức... hẵng buông.

(Sưu tầm)

P/S: lưu lại trong mớ kỷ niệm cũ, 3 năm rồi đọc lại vẫn thấy xót xa...


Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

we are special

Phía bên trong cánh tay trái...

Sẽ nhắc mình về sự có mặt của mình trong cuộc đời này

Sẽ nhắc mình nơi mình sẽ đến

Sẽ nhắc mình những người đã có ý nghĩa rất lớn với cuộc đời mình đến thời điểm này

Sẽ nhắc mình hãy luôn tìm kiếm

Và nhắc mình lời hứa với một người.

Cho dù đời sống này còn bao nhiêu nữa những ngang trái và trắc trở, vẫn luôn nhớ điều này, nhé!

SG, 14/10/2017


Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

Tùy duyên

Chiều ko mấy bận rộn, mình qua khách hàng xong ghé trường KHXHNV. Cuối tháng này trường sẽ hết nhận hồ sơ khóa học văn bằng 2 năm 2017. 60k cho bộ hồ sơ gồm 2 tờ giấy và một cái bìa như tờ giấy nháp. Hồ sơ còn bắt xác nhận thông tin ở địa phương. Mình tuột hết hứng. Bởi vậy mà mình chưa bao giờ thích đi học, cái kiểu thủ tục hàn lâm ở VN làm mình muốn lộn mửa. Nhưng buộc phải vậy thôi.
Việc đi học ngành này là dự định của năm trước, mà trường ko có lớp nên chuyển sang năm nay. Mà còn chưa biết có đủ số lượng để mở lớp ko. Bởi cứ bị phải lòng những thứ ko giống ai, ko ai chọn nên cứ mang số lận đận. 

Ngồi thẩn thờ trong sân trường, đầu óc rối bời bời. Mà sự thật nó đã rối từ mấy ngày nay rồi. Kiểu như đang phải đứng trước ngã ba đường, ko có lối nào được đi thẳng thân quen như đường cũ, bắt buộc phải rẽ...

Bạn sẽ làm gì khi đứng trước cái ngã ba nghiệt ngã ấy? bạn chẳng biết gì về thứ bạn sẽ gặp phía trước, điều gì đang đón đợi hay chực sẵn để bóp nát bạn. Bạn sẽ làm gì?

Mình rẽ phải, vì tay phải là tay mình thuận. 

Thật đấy! Ko tin bạn cứ thử một ngày nào đó dồn mình đến một ngã ba thật rộng lớn, ùn ùn xe cộ, trong khoảnh khắc bí bách ấy có phải bạn sẽ dẫn lái mình theo chiều thuận? nó làm cho bạn cảm thấy dễ dàng hơn, dù chẳng biết được con đường ấy có đúng hay là ko.

Mình ngồi mãi và muốn gọi cho ai đó để được nghe được một tiếng người. Một người nào đó chỉ lắng nghe mà ko phán xét, ko nói cả những điều đúng - sai, hơn - thiệt,  mấy thứ đó trong sách viết nhiều lắm, mình chán ngấy ra rồi.

Nhưng mình chẳng tìm được ai nên dẹp luôn!

Đường về mình vẫn suy nghĩ, mình nghĩ mãi cho tới lúc trời đổ mưa. Bộ hồ sơ ướt nhẹp nhìn ko ra chữ, bìa với chả ruột nhập chung thành một. Mình chửi thề mất mịa 60k với 2 tiếng đồng hồ ngồi suy nghĩ mỗi chuyện rẽ trái hay rẽ phải. 

Thôi kệ. Tùy duyên vậy. Mai đi mua bộ mới và thề ko mất thời gian nghĩ mấy chuyện vớ vẩn ấy nữa. Rẽ bên nào còn phải xem mình có đủ duyên để đi ko nữa.

Thế đấy, giờ lại còn có cả duyên nữa. Ôi, mình...


Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

Hà Giang xa nhớ

Tháng 9 Hà Giang, nơi đã từng muốn đến một lần trong đời, và đã từng rất muốn đi cùng anh.

***

Đặt vé từ tháng 2. Chuẩn bị hết các thứ bàn giao công việc, phép năm, quần quần áo áo... Đến sát ngày đi thì nghe tin bão toàn miền Bắc. Hai đứa muốn khóc tiếng Thổ mà chẳng đứa nào dám nói ra, sợ làm đứa kia nhụt chí. Mình thì cứ tin mình đi tới đâu trời đẹp tới đó, mà cũng ko dám nói, sợ lỡ trời ko đẹp thật thì chỉ có đường độn thổ.

***Nội Bài

9h sáng, Nội Bài nắng đẹp. Nếu đánh cược thì mình đã thắng chắc. Anh xuống tận sân bay đón. Mình quá bất ngờ và vui. Ôm anh thật chặt thay cho bao nhiêu điều định nói. Thôi ko nói gì nữa, mình hãy cứ thật vui, thật vui như vậy.

Ngay khoảnh khắc hạnh phúc nhất, bên cạnh là đứa bạn thân và anh, mình tin mình chẳng còn cần gì nữa. Và mình đã hứa từ nay về sau thôi đừng dằn vặt nhau về chuyện cũ nữa và cả tương lai, cái tương lại đã  đoan chắc mỗi đứa mỗi ngã, thì cũng hãy cố gắng bên cạnh nhau nơi tâm hồn. Từng đi qua rất nhiều cay đắng đủ mọi thứ trên đời, mình đã nghĩ sẽ chẳng còn điều gì mới lạ, có thể mang đến cho mình niềm vui hay sự bất ngờ, nhưng chính lúc ấy mình đã bắt đầu sống một cuộc sống khác.

***Hoàng Su Phì

Miền đất trong mơ của con bạn nối khố. Mình vẫn nhớ cái mặt cầu khẩn, thảo mai của nó hôm bàn địa điểm đi chơi "Tao muốn một lần đi ngắm lúa ở Hoàng Su Phì". Đi thì đi. Địa điểm được mình đánh dấu sau đó vì ngoài dự kiến nhưng lại được đến đầu tiên.

Ruộng bậc thang trải đều tăm tắp trên những sườn núi. Lúa mênh mông lúa, lúa chồng lên lúa, một số nơi lúa đã ửng vàng, một số vẫn còn xanh. Hai xe đi từ lúc chiều và lên tới nơi thì tối muộn. Cảnh sắc núi rừng gói trọn trong một buổi hoàng hôn bình yên đến quặn lòng. Anh xế huyên thuyên chỉ cho chỗ này chỗ kia, mình thì vừa mới sáng còn lặn ngụp ở phồn hoa đô thị, giờ đã thong dong nơi núi rừng nên hồn vía say chất ngất ko còn biết nói gì.

Đêm Hoàng Su Phì, rượu thóc cùng mấy người bạn. Ngồi kể nhau nghe những câu chuyện của hai miền Nam Bắc. Mình nghe, mình kể, mình uống và mình say. Bạn xế còn lạc cả đường về nhà. Ôi rượu là rượu, lần đầu tiên trong đời mình biết rượu nghĩa rượu tình có thể làm cho người ta say lạc cả lối về. 

Đùa thôi, cơn say nào mà chả lạc lối, nhỉ!

Hôm sau bọn mình đổ đèo để đi tiếp Hà Giang thì ôi thôi, là lần đầu tiên, mình bị say xe máy đến mức chỉ muốn xuống xe nằm tại chỗ, tới đâu tới. Ngồi sau ôm bạn xế mà đầu óc quay cuồng với đèo, ruột gan muốn lộn ngược ra ngoài trên từng khúc quanh. Nhớ lại mới chiều qua nơi này sao đẹp thế mà giờ đã thành ác mộng. Tội cho hai bạn xế lâu lâu phải dừng nghỉ để củng cố ruột gan và tầm nhìn cho hai bạn ôm. Hoàng Su Phì, mình ghim ở đây và sẽ nhớ mãi, nhớ miết.

***Hà Giang - Quản Bạ - Yên Minh

Lên tới Hà Giang mình ở lại một đêm. Ở đây thì uống rượu ngô, nồng và cay hơn rượu thóc. Đến giờ mình vẫn nhớ cái dư vị của nó, vì Sài Gòn thì chẳng có rượu để uống, mà mình thì mê tít món này, mê hơn bia.

Tối đi lòng vòng vài nơi trong thành phố. Có cái cột mốc 0km mà cộng đồng mạng vẫn kháo nhau phải đến để "sống ẩu". Mình cũng ẩu đại mấy bô đem về chưng avatar theo yêu cầu của "fan hâm mộ". Fan mê tít cái ảnh do chính tay fan chụp. Bức ảnh chụp có tâm nhất trong sự nghiệp chạy xe ôm mà.

Nhân vụ ảnh, mình với con bạn nối khố đi với nhau suốt 5 ngày về xem lại ảnh chỉ chụp chung được mấy tấm ở cột mốc này. Ko lúa, ko đèo, ko núi, ko hoa hòe gì hết. Thế đấy, bạn thân mà, phải thân ai nấy lo.

Sáng hôm sau nhập đoàn cùng các bạn bay ra sau để đi Đồng Văn. Đường đi dừng ở Quản Bạ, Yên Minh nghỉ ngơi, ăn trưa các kiểu. Các địa điểm như rừng thông Yên Minh hay cổng trời Quản Bạ đối với mình nó chẳng là gì cả, phong cảnh chỉ đẹp nhất ở cung đường đi. Đoạn này lúa ko nhiều như Hoàng Su Phì, đèo cũng ko dốc mấy nhưng núi rừng xanh bát ngát. Có mấy đoạn đèo lất phất mưa. Có mấy đoạn nhìn xuống thấy những bản làng lúp xúp giữa thung lũng. Núi nối tiếp núi, núi mọc lên trên núi. Thỉnh thoảng lại thấy xa tít có dòng thác tạo thành một vệt dài trắng xóa chạy dọc theo sườn núi. Lại có cả cây cổ thụ mọc vượt lên trên đỉnh núi, đứng ở đèo nhìn qua xa tít ko hiểu nổi sao nó lại to lớn đến độ có thể nhận ra nó là một cái cây riêng biệt đang đứng chênh vênh trên ngọn núi. Tới giờ mình cũng vẫn ko hiểu nổi.

***Đồng Văn - Lũng Cú

Ngả chiều thì bọn mình đến địa giới Đồng Văn. Cung đường Đồng Văn chỉ có núi đá, đúng theo nghĩa Cao nguyên đá, chỉ trồng ngô, tam giác mạch, có mấy chỗ bằng phẳng chút thì người Mông trồng rau củ, còn lại là cây bụi mọc khắp sườn núi.

Có đi rồi mới thấy núi non mình hùng vĩ thật. Nhưng người dân thì cơ cực và sống nương mình vào thiên nhiên là chính. Mình nghe nói trên các núi đá tai mèo, người Mông phải gùi đất từ dưới xuôi lên thả vào các hốc đá để trồng ngô. Bởi vậy mà nơi đây đặc trưng rượu ngô và mèn mén, vì chẳng thể trồng trỉa được thứ gì khác.

Như hoa tam giác mạch mình từng được nghe là nó đẹp lắm, là thiên đường sống ảo này nọ. Khi lên đến nơi mới biết tam giác mạch nổi tiếng vậy chẳng qua là vì ko trồng được cây khác. Hạt được lấy làm rượu và bánh. Mình ăn bánh và thấy nó chả có gì ngon, nhưng có thể làm no bụng.

Bốn giờ chiều bọn mình dừng ở Dinh thự Nhà Họ Vương. Mình ko vào mà ngồi ngoài uống rượu ngô, ăn thịt nướng và ngắm hoàng hôn xuống núi. Lúc đó nhớ nhớ câu hát gì của Trịnh:

Mười năm sau áo bay đường chiều
Bàn chân trên phố xa lạ nhiều
Có người lòng như nắng qua đèo...

Đúng thật là vạt nắng buổi hoàng hôn ở núi nó yếu ớt, mỏng mảnh và buồn heo hút. Tưởng chừng như chỉ thêm lần chớp mắt là con nắng sẽ mất hút ngay sau núi. Nhưng nắng vẫn còn đó, có mà như ko có . Mình lâng lâng, vì rượu, vì cảnh chiều hay vì thứ gì khác? nhưng đến giờ mình ko quên được.

Đêm Đồng Văn cả đám say khướt, rượu ngô và thắng cố. Này là uống vì vui, uống làm quen, uống để sát phạt nhau... Ôi thôi, 12 cái mạng đủ ba miền Bắc Trung Nam quậy tan nát cái quán đến nỗi lúc về mình cứ thấy tội tội cho bạn chủ nhỏ.

Thế đấy, Đồng Văn chẳng có gì, chỉ có rượu nên say là phải.

Sáng sớm mình với con bạn lòng vòng khu phố cổ rồi cùng hai xế đi tiếp lên Lũng Cú. Suốt dọc đường đi lên mây vẫn còn bồng bềnh ở lưng chừng núi. Không khí trong lành, tinh khôi, đẹp như tranh vẽ. Mình ngắm để nhớ, ko chụp ảnh mấy vì sẽ chẳng có vật chất hữu hình nào có thể diễn tả hết được cảnh sắc lúc này, trong một sớm tinh mơ, nơi núi rừng bạt ngàn, được bên cạnh những người mà mình yêu thương và tin tưởng nhất.

Cột cờ! Cột cờ thì... chỉ có cái cột và lá cờ. Thế đấy, mình đã nói tất cả chỉ đẹp ở cung đường đi mà. Cũng chụp được vài ảnh để đánh dấu một năm với hai cột mốc, một Nam và một Bắc. Một năm sống vậy, đủ chưa nhỉ?

***Hà Nội

Đi lên suốt 4 ngày mà về chỉ vỏn vẹn 1 ngày 1 đêm, buồn đến nao lòng. Sáng sớm ngày cuối cùng Hà Nội đón bọn mình bằng cơn mưa tầm tã. Cả đám đi bộ lướt thướt từ bờ hồ về khách sạn khu phố cổ chẳng nói với nhau được mấy. Mình thì vừa mệt, vừa buồn ngủ, vừa lâng lâng chẳng biết vì cái gì.

Hà Nội với mình ko còn lạ nên mình tách đoàn đi thăm vài người bạn. Gặp lại sếp cũ và bạn đồng nghiệp chi nhánh thì y như cá gặp nước. Này là hàng hóa, này là khách khứa, này là công ty này nọ. Mình tất nhiên thấy quen thuộc và vui, nhưng len lỏi một nỗi buồn sâu thẳm, mình đã trở về với cuộc sống thực, rất thực rồi.

Bữa ăn cuối cùng trong chuyến đi là tô miến mấy đứa em nấu cho. Cứ phải ép chị ăn, vì quý chị, vì chị ra chơi lần nào cũng nhớ tới bọn em. Thấy ấm lòng thiệt chứ.

***

Mình đi chơi chẳng mê mấy thứ mà thiên hạ thường mê, cứ bị say mây say gió, say những nơi còn mang dấu hoang sơ, say vì bạn đồng hành, say rượu, nay còn biết say cả xe ôm nữa.

Chuyến đi này mình ko nhắc đến đồ ăn vì ko ăn được mấy. Vùng này nguyên liệu thiếu thốn, vận chuyển khó khăn nên đồ ăn ko phong phú, vị cũng khác. Chỉ có rượu làm mình say miết tới giờ.

Sau Hà Giang chắc còn lâu lắm mình mới đi chơi núi rừng trở lại. Cho nỗi nhớ nguôi nguôi bớt, cho lòng người quên nhau bớt. Thế đấy, cứ mê đi bụi, mà đôi lần đi về cứ ngây ngất nhớ, rồi chẳng đi được bao nhiêu.

Đây cũng là chuyến đi có lẽ làm thay đổi suy nghĩ trong lòng mình nhiều nhất. Chuyến đi làm mình bắt đầu có những dự định mới. Vậy đó, tuổi trẻ chúng ta được bao nhiêu lần như thế, nhỉ?

Hà Giang, 27/9 - 01/10/17





Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Come back

12:59 pm bật máy tính trên văn phòng để trở lại với công việc, cảm giác thân quen vô cùng. Sau 5 ngày đêm vỡ òa với nhiều cảm xúc, chính thức đi cày trở lại.

Biết nói gì với một đoạn đời vừa đi qua nhỉ? Nói làm sao cho bằng hết được cảm xúc ấy...


Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Nothing

Bạn sẽ làm gì khi biết có những người luôn cần có bạn, để an ủi, để sẻ chia, để dìu dắt... nhưng bản thân bạn lại đang mang quá nhiều nỗi đau để có thể chữa lành cho họ.

Bạn ko bình yên, làm sao ủi an một tâm hồn?

Vậy nỗi đau của bạn là gì mà mãi bạn vẫn ko hết? Là gì vậy?

Hình như lần thứ 2 trong đời bật khóc khi nghe điện thoại của ba. Mình phải làm sao? Phải sống như thế nào để ko buồn, để mãi là mình của ngày xưa trong lòng mọi người?

Lạc lối quá...

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Người cũ

Một người cũ vẫn yêu một con người cũ
Bỏ người mới bơ vơ trong một người cũ
Một người cũ chạy tìm một người mới
Để bơ vơ giữa chính mình vẫn cũ.

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

Chiều

Chiều muộn đứng bên ô cửa lầu 5 văn phòng nhìn xuống đường phố.

Thời tiết ảnh hưởng áp thấp nên cứ mưa lất phất, mây trời mờ ảo. Đứng bên trong ô cửa kính nhưng vẫn cảm nhận được bên ngoài gió lớn. Thành phố xao xác chuyển động đều đặn dưới chân như những mô hình trò chơi thu nhỏ trong phim hoạt hình thời cũ.

Trời tháng 8, Sài Gòn chẳng có mùa thu sao lòng buồn tan nát. Nghĩ thầm giá như mình ko buồn thì giờ mình sẽ đi hẹn hò, mình ko buồn mình sẽ hòa vào dòng người dưới kia để ko thấy cô đơn. Và nếu mình ko buồn, mình sẽ ước có anh ở đây để nhìn ngắm thành phố về đêm cùng mình. Buồn cười thật, con người ta có thể buồn đến mức ko dám nghĩ đến việc để cho một người bên cạnh, sợ họ buồn theo mình, hoặc sợ mình ko đủ sức để vui cùng họ.

Gia đình là gì nhỉ? Người yêu, người tình có thể phân biệt được? Ước mơ và niềm trông đợi có cùng là một?

Lòng người bao la quá, cho những hơn thua được mất nhưng lại quá hẹp hòi để giữ gìn trái tim một con người. Những đổ vỡ có quá khó để hàn gắn, với một đứa như mình - ko bao giờ có khoảng giữa - một là tất cả, hai là ko là gì cả - hoặc giữ lấy trọn vẹn hoặc vứt đi. Cứ như thế rồi thành buồn, thành khổ...

Thành phố bị nuốt chửng bởi màn đêm để thắp lên những tia sáng lung linh dọc bên đường. Thành phố chọn lựa những ngọn đèn để ko đánh mất mình hay đánh đổi một ngày để được lấp lánh? Mình tự hỏi.

Phố nay buồn quá. Anh có buồn?


Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Linh tinh quê nhà

Về sắm cho mẹ ít đồ, may cho mẹ thêm bộ áo dài mà thấy mẹ vui như trẻ con được quà. Tự nhiên thấy chạnh lòng...

31 tuổi, bị cuộc đời xô qua đẩy lại, liệu mình còn tìm thấy được niềm vui nào đơn sơ như khi mẹ may được bộ áo dài mới? Khóe mắt mẹ nheo lại khi cười. Đó là dấu hiệu người ta già đi và già trong niềm vui cũng là một điều đáng để già.

Ngẫm lại những ngày cũ, nếu ngày đó mình lèo lái số phận sang một hướng khác hoàn toàn bằng một cái gật đầu, thì liệu rằng mình còn có giây phút này, ngồi cùng mẹ và cười?

Bằng lăng vẫn tím ngát trên con phố. Xách máy đi chụp hình nhưng chẳng giữ lại tấm nào. Chợt nhận ra rằng ta yêu một loài hoa cũng bởi ta đã từng yêu một người. Hoa mỗi mùa vẫn nở nhưng người ko còn cùng ta chuyện trò. Hoa chẳng còn mang nghĩa gì nữa. Sắc tím còn lại chỉ là một màu buồn nhớ.

Gặp lại bạn cũ. Những câu chuyện làm mình thấy nhiều động lực vô cùng. Nghĩ buồn cười lắm. Ngày trước bạn cứ hay nhìn vào cuộc sống sôi  nổi của mình để sống tích cực hơn. Còn bây giờ, khi bạn lui về ở ẩn, khi mình bôn ba đã đủ mệt nhoài thì mình lại nhìn ngược về sự bình yên của bạn mà ao ước.

Chở mẹ đi lòng vòng rồi hỏi nhà còn thiếu gì ko con mua. Mẹ nói nhà chẳng thiếu gì, chỉ thiếu con... nghe mà đau lòng thiệt chớ. Mẹ vẫn hay ca kệ, nhà đẻ cho lắm rồi chẳng đứa nào ở nhà; rồi thì là nhà người ta có cháu hết rồi; rồi lại mẹ sửa nhà chuẩn bị cho dâu rể về hết rồi mà sao chẳng đứa nào chịu dắt về...

Rồi lâu lâu lại nói chồng con chi cho khổ, ở vậy cho sướng thân đi con. Cũng là mẹ. Mẹ sao quá mâu thuẫn vậy con phải sống làm sao???

Nói chớ mình thì chưa bao giờ bất cần đến độ chẳng cần chồng. Cần chớ. Có rất nhiều lý do để cần như là Cần một người cha cho con, cần một bàn tay mạnh mẽ để bế thốc sinh linh bé nhỏ ấy lên những buổi chiều đi dạo, cho con gái những lời khuyên dạy cứng rắn và bao dung từ quan điểm của một người cha... điều mà mình chưa bao giờ được có trong đời. Và nhất là cần một người bên cạnh lúc về già. Vẫn hay nói với mẹ, tụi con trẻ khỏe để tự mãn rằng mình chẳng cần ai, nhưng đến cuối đời như cha mẹ mới hiểu được hết nghĩa vợ chồng. Cha mẹ dù có cãi vả nhau đến mấy chứ chỉ cần nghe nhau mệt mệt trong người, khó ngủ đêm đêm là lo lắng, là cơm cháo. Điều mà mấy đứa con trẻ khỏe chẳng làm được cho cha mẹ của mình.

Nhớ có lần mẹ bệnh quá, thủ thỉ đâu với đứa bạn thân kéo mình về quê làm cho có mẹ có con. Lúc nghe nó nói lại mà mình chảy nước mắt. Khi bản thân đứng trong hoàn cảnh đó mới hiểu được những chuyện cũ... thôi ko trách nhau nữa. Nhưng cũng từ chuyện cũ mà mình quyết định gạt đi cảm xúc để ko quay đầu về nhà. Số phận và trách nhiệm của mình là ở đây, chính mình mới hiểu được mình cần gì muốn gì và sẽ làm được gì.

Ra đi và khẳng định chắc chắn với mẹ rằng rể của mẹ sẽ về, để từ từ con dẫn về... Nói thì nói vậy, chứ trong cái thời đại mỳ ăn liền 4.0 này để tìm một người hiểu được giá trị của gia đình, biết trân quý, vun vén cuộc định mệnh bị/được ở bên nhau, biết chấp nhận và sửa chữa cho nhau... biết khi mô mới tìm được. Nhưng mà an ủi người già thì cũng đâu có tội, nhỉ?




Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Giải thoát

Khi chiếc cầu nối giữa ký ức và hiện tại bị mất đi, dẫu lý do là gì, dẫu là cố tình hay vô ý, vẫn thừa lại khoảng trống thênh thang đến nghẹn ngào. Ta như kẻ bước hụt chân vào bóng tối, đầy sợ hãi và hoang mang. 

Tôi gặp anh một chiều tháng Tư ngột ngạt và nóng buốt. Tự cõi lòng cũng mệt nhoài như cảnh vật. Lẽ ra chúng ta ko nên gặp nhau buổi chiều hôm ấy, khi mà cả hai đang quá đau đớn, vì quá khứ, vì hiện tại và vì chính chúng ta đang nung nấu ý định hủy diệt luôn cái tương lai buộc phải sinh sôi trên những dày vò đau khổ của ngày cũ.

Trong những sẻ chia nửa chừng, ngại ngần và có pha chút chua chát về cuộc đời, giá như chúng ta có thể ôm nhau mà khóc đơn giản như những đứa trẻ biếng học, chắc có lẽ lòng đã nhẹ nhàng hơn. Đôi ba vết thương được chữa lành như một phép màu của sự yêu thương ngay khoảnh khắc ấy, rồi đời sẽ lành lặn từng chút một. Thế nhưng chúng ta đã quá kiêu hãnh. Rằng những gì từng tha thiết và trân trọng, hoặc ta được chết cùng nó trong phút huy hoàng nhất hoặc ta phải giết chết nó để mà sống tiếp. Tôi và anh đã ko thể chữa lành cho nhau. Chúng ta vứt bỏ những kỷ niệm đẹp như người ta vung tay ném thức ăn thừa vào thùng rác. Những dấu tích thiêng liêng bị chà đạp như những kẻ ngoại đạo đang bán bổ thánh thần. Điều đó là chúng ta vui thú, nụ cười chua chát lẫn trong hơi thở nặng nhọc của những kẻ đang gắng sức hủy diệt chính linh hồn và thể xác của mình.

Mọi thứ chết lịm trong giây phút ngắn ngủi. Chiếc cầu nối giữa ký ức và hiện tại được khơi dựng lại trên đống xác hoang tàn. Từng ngày cũ lại ùa về, từng khắc từng khắc một, sống động và hồn nhiên như mới vừa hôm qua. Ta mỉm cười. Hài lòng.

For 14/04/2017
Trầm

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

Hà Nội - ngày rất khác

Hà Nội đã ko còn xa lạ, hay là Hà Nội đã thân quen từ ngày đầu đặt chân đến trong một buổi mưa phùn.

Hà Nội chưa bao giờ làm mình chán ngán, nhưng vẫn giãy nãy nên với sếp: - Em chẳng ở lại thêm đâu, em giải quyết xong việc rồi về trước...

Chẳng qua là biết nán lại thêm vài ngày cũng ko có ai đi chơi cùng vì ra đúng vào những ngày giữa tuần.

Lần đầu tiên Hà Nội đón mình mà trời ko mưa. Với tâm thế là đi công việc nên bận và mệt. Điện thoại réo suốt, ăn một bữa cũng ko ngon lành. Nhưng rồi vẫn bị dao động khi ánh mắt chạm vào những ô kiếng sân bay. Lạ thật, lòng ko nhớ ai, chỉ thấy nhớ chính mình vì cái "mình" đang đứng đây sao khác ngày cũ quá sức. Cũng chẳng bồi hồi được bao lâu, xe công ty đưa đi khách hàng chạy suốt ba tỉnh trong một buổi chiều. Từng Hà Nội vụt qua ô cửa xe một cách lặng lẽ, mình chẳng biết nói gì, Hà Nội cũng im lặng đến tê lòng.

Công việc suôn sẻ. Chắc có lẽ con gái miền Nam nên mọi việc dễ dàng hơn. Chào nhau bằng câu nói đùa: - Rất mong gặp lại nhưng ko phải là ở nhà máy nhé.

Hẹn với mấy đứa em. Cũng hay là trong muộn vàn gương mặt quen, thân và gần ở cái đất này thì mình lại chọn gặp lại mấy nhóc ở xa lắc. Nhiều khi tự hỏi, vì một lý do nào đó ko biết bọn nó có dành cho mình sự quan tâm quá đặc biệt ko, hay đó là văn hóa vùng miền, mà mình luôn cảm thấy vui và cảm động bởi sự đáng yêu của bọn nhỏ. Một ngày dài ở nơi xa lạ mà vẫn có người đợi cơm tối là vui lắm rồi. Hẹn gặp lại nhau ngày gần nhất. Mà ngày gần nhất là ngày nào? Tháng Chín?

Mình đã khác, rất khác. Nhưng có những thói quen ko bỏ được. Một trong số đó là thích đi lang thang một mình. Lần đầu tiên lòng vòng phố cổ buổi sáng sớm, câu hỏi cứ đong đưa trong đầu: - Hà Nội sao lắm cụ già thế nhỉ? Nếu những cụ này một ngày nào đó ko còn ra công viên nữa thì những cụ khác có còn ko? Hà Nội liệu có khác? Như mình chẳng hạn?

Nhưng dẫu gì khi nhìn lại, mình có thật sự khác? khi vẫn bị dao dộng bởi những điều rất nhỏ, những cảm giác rất khó nói ra. Điều này mình xin giữ lại cho riêng mình, như một bí mật.

Hẹn gặp lại Hà Nội. Nhưng ko phải ở các nhà máy nhé!

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

YES - NO - CANCEL

Hồi trước khi còn là sinh viên, có bạn IT khi đang sửa máy tính cho mình hỏi rằng:

- Nếu máy tính tự nhiên xuất hiện dòng lệnh lạ và bảo em chọn YES/NO em sẽ làm gì?

Mình ngần ngừ, kiểu như ko biết làm sao thì bạn ấy bảo:

- Ko biết thì em cứ tắt luôn cửa sổ hoặc click CANCEL nếu có lệnh đó.

Cũng hơn 10 năm, sau này gặp nhau bạn vẫn hay nhắc lại câu chuyện đó. Lại đùa rằng: cuộc sống đôi khi cũng như máy tính, cái gì bản thân còn mơ hồ, ko rõ ràng, ko chắc chắn, ko thể chịu trách nhiệm đến cùng cho một cái click CHỌN thì cứ cancel. 

- ...bởi ngày đó anh chẳng rõ được em nghĩ gì nên anh cancel...

Ồ thế hóa ra ngày đó mình bị bỏ chứ ko phải là mình đã bỏ qua người ta sao???

****

Khép lại câu chuyện nửa đùa nửa thật đời sinh viên. Bây giờ lại thấy mình thật sự tắt đi rất nhiều khung cửa sổ chứa những dòng lệnh mơ hồ, phức tạp. Sợ hãi khi phải lựa chọn và chịu trách nhiệm về cảm xúc của một ai đó. Sợ phải đối mặt với tình cảnh ko vui vẻ gì của những người thân yêu mà vẫn phải nói cười, chia sẻ...

Bơ đi, lơ đi, ngơ ngơ như mình chẳng biết gì. Rồi những khung cửa sổ cũng lần lượt tắt đi, màn hình yên ả bằng phẳng. Dấu ấn còn lại là sự day dứt mà chỉ mình mình biết được, và tự lơ đi.