Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

Hà Nội - ngày rất khác

Hà Nội đã ko còn xa lạ, hay là Hà Nội đã thân quen từ ngày đầu đặt chân đến trong một buổi mưa phùn.

Hà Nội chưa bao giờ làm mình chán ngán, nhưng vẫn giãy nãy nên với sếp: - Em chẳng ở lại thêm đâu, em giải quyết xong việc rồi về trước...

Chẳng qua là biết nán lại thêm vài ngày cũng ko có ai đi chơi cùng vì ra đúng vào những ngày giữa tuần.

Lần đầu tiên Hà Nội đón mình mà trời ko mưa. Với tâm thế là đi công việc nên bận và mệt. Điện thoại réo suốt, ăn một bữa cũng ko ngon lành. Nhưng rồi vẫn bị dao động khi ánh mắt chạm vào những ô kiếng sân bay. Lạ thật, lòng ko nhớ ai, chỉ thấy nhớ chính mình vì cái "mình" đang đứng đây sao khác ngày cũ quá sức. Cũng chẳng bồi hồi được bao lâu, xe công ty đưa đi khách hàng chạy suốt ba tỉnh trong một buổi chiều. Từng Hà Nội vụt qua ô cửa xe một cách lặng lẽ, mình chẳng biết nói gì, Hà Nội cũng im lặng đến tê lòng.

Công việc suôn sẻ. Chắc có lẽ con gái miền Nam nên mọi việc dễ dàng hơn. Chào nhau bằng câu nói đùa: - Rất mong gặp lại nhưng ko phải là ở nhà máy nhé.

Hẹn với mấy đứa em. Cũng hay là trong muộn vàn gương mặt quen, thân và gần ở cái đất này thì mình lại chọn gặp lại mấy nhóc ở xa lắc. Nhiều khi tự hỏi, vì một lý do nào đó ko biết bọn nó có dành cho mình sự quan tâm quá đặc biệt ko, hay đó là văn hóa vùng miền, mà mình luôn cảm thấy vui và cảm động bởi sự đáng yêu của bọn nhỏ. Một ngày dài ở nơi xa lạ mà vẫn có người đợi cơm tối là vui lắm rồi. Hẹn gặp lại nhau ngày gần nhất. Mà ngày gần nhất là ngày nào? Tháng Chín?

Mình đã khác, rất khác. Nhưng có những thói quen ko bỏ được. Một trong số đó là thích đi lang thang một mình. Lần đầu tiên lòng vòng phố cổ buổi sáng sớm, câu hỏi cứ đong đưa trong đầu: - Hà Nội sao lắm cụ già thế nhỉ? Nếu những cụ này một ngày nào đó ko còn ra công viên nữa thì những cụ khác có còn ko? Hà Nội liệu có khác? Như mình chẳng hạn?

Nhưng dẫu gì khi nhìn lại, mình có thật sự khác? khi vẫn bị dao dộng bởi những điều rất nhỏ, những cảm giác rất khó nói ra. Điều này mình xin giữ lại cho riêng mình, như một bí mật.

Hẹn gặp lại Hà Nội. Nhưng ko phải ở các nhà máy nhé!