Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Giải thoát

Khi chiếc cầu nối giữa ký ức và hiện tại bị mất đi, dẫu lý do là gì, dẫu là cố tình hay vô ý, vẫn thừa lại khoảng trống thênh thang đến nghẹn ngào. Ta như kẻ bước hụt chân vào bóng tối, đầy sợ hãi và hoang mang. 

Tôi gặp anh một chiều tháng Tư ngột ngạt và nóng buốt. Tự cõi lòng cũng mệt nhoài như cảnh vật. Lẽ ra chúng ta ko nên gặp nhau buổi chiều hôm ấy, khi mà cả hai đang quá đau đớn, vì quá khứ, vì hiện tại và vì chính chúng ta đang nung nấu ý định hủy diệt luôn cái tương lai buộc phải sinh sôi trên những dày vò đau khổ của ngày cũ.

Trong những sẻ chia nửa chừng, ngại ngần và có pha chút chua chát về cuộc đời, giá như chúng ta có thể ôm nhau mà khóc đơn giản như những đứa trẻ biếng học, chắc có lẽ lòng đã nhẹ nhàng hơn. Đôi ba vết thương được chữa lành như một phép màu của sự yêu thương ngay khoảnh khắc ấy, rồi đời sẽ lành lặn từng chút một. Thế nhưng chúng ta đã quá kiêu hãnh. Rằng những gì từng tha thiết và trân trọng, hoặc ta được chết cùng nó trong phút huy hoàng nhất hoặc ta phải giết chết nó để mà sống tiếp. Tôi và anh đã ko thể chữa lành cho nhau. Chúng ta vứt bỏ những kỷ niệm đẹp như người ta vung tay ném thức ăn thừa vào thùng rác. Những dấu tích thiêng liêng bị chà đạp như những kẻ ngoại đạo đang bán bổ thánh thần. Điều đó là chúng ta vui thú, nụ cười chua chát lẫn trong hơi thở nặng nhọc của những kẻ đang gắng sức hủy diệt chính linh hồn và thể xác của mình.

Mọi thứ chết lịm trong giây phút ngắn ngủi. Chiếc cầu nối giữa ký ức và hiện tại được khơi dựng lại trên đống xác hoang tàn. Từng ngày cũ lại ùa về, từng khắc từng khắc một, sống động và hồn nhiên như mới vừa hôm qua. Ta mỉm cười. Hài lòng.

For 14/04/2017
Trầm