Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Linh tinh quê nhà

Về sắm cho mẹ ít đồ, may cho mẹ thêm bộ áo dài mà thấy mẹ vui như trẻ con được quà. Tự nhiên thấy chạnh lòng...

31 tuổi, bị cuộc đời xô qua đẩy lại, liệu mình còn tìm thấy được niềm vui nào đơn sơ như khi mẹ may được bộ áo dài mới? Khóe mắt mẹ nheo lại khi cười. Đó là dấu hiệu người ta già đi và già trong niềm vui cũng là một điều đáng để già.

Ngẫm lại những ngày cũ, nếu ngày đó mình lèo lái số phận sang một hướng khác hoàn toàn bằng một cái gật đầu, thì liệu rằng mình còn có giây phút này, ngồi cùng mẹ và cười?

Bằng lăng vẫn tím ngát trên con phố. Xách máy đi chụp hình nhưng chẳng giữ lại tấm nào. Chợt nhận ra rằng ta yêu một loài hoa cũng bởi ta đã từng yêu một người. Hoa mỗi mùa vẫn nở nhưng người ko còn cùng ta chuyện trò. Hoa chẳng còn mang nghĩa gì nữa. Sắc tím còn lại chỉ là một màu buồn nhớ.

Gặp lại bạn cũ. Những câu chuyện làm mình thấy nhiều động lực vô cùng. Nghĩ buồn cười lắm. Ngày trước bạn cứ hay nhìn vào cuộc sống sôi  nổi của mình để sống tích cực hơn. Còn bây giờ, khi bạn lui về ở ẩn, khi mình bôn ba đã đủ mệt nhoài thì mình lại nhìn ngược về sự bình yên của bạn mà ao ước.

Chở mẹ đi lòng vòng rồi hỏi nhà còn thiếu gì ko con mua. Mẹ nói nhà chẳng thiếu gì, chỉ thiếu con... nghe mà đau lòng thiệt chớ. Mẹ vẫn hay ca kệ, nhà đẻ cho lắm rồi chẳng đứa nào ở nhà; rồi thì là nhà người ta có cháu hết rồi; rồi lại mẹ sửa nhà chuẩn bị cho dâu rể về hết rồi mà sao chẳng đứa nào chịu dắt về...

Rồi lâu lâu lại nói chồng con chi cho khổ, ở vậy cho sướng thân đi con. Cũng là mẹ. Mẹ sao quá mâu thuẫn vậy con phải sống làm sao???

Nói chớ mình thì chưa bao giờ bất cần đến độ chẳng cần chồng. Cần chớ. Có rất nhiều lý do để cần như là Cần một người cha cho con, cần một bàn tay mạnh mẽ để bế thốc sinh linh bé nhỏ ấy lên những buổi chiều đi dạo, cho con gái những lời khuyên dạy cứng rắn và bao dung từ quan điểm của một người cha... điều mà mình chưa bao giờ được có trong đời. Và nhất là cần một người bên cạnh lúc về già. Vẫn hay nói với mẹ, tụi con trẻ khỏe để tự mãn rằng mình chẳng cần ai, nhưng đến cuối đời như cha mẹ mới hiểu được hết nghĩa vợ chồng. Cha mẹ dù có cãi vả nhau đến mấy chứ chỉ cần nghe nhau mệt mệt trong người, khó ngủ đêm đêm là lo lắng, là cơm cháo. Điều mà mấy đứa con trẻ khỏe chẳng làm được cho cha mẹ của mình.

Nhớ có lần mẹ bệnh quá, thủ thỉ đâu với đứa bạn thân kéo mình về quê làm cho có mẹ có con. Lúc nghe nó nói lại mà mình chảy nước mắt. Khi bản thân đứng trong hoàn cảnh đó mới hiểu được những chuyện cũ... thôi ko trách nhau nữa. Nhưng cũng từ chuyện cũ mà mình quyết định gạt đi cảm xúc để ko quay đầu về nhà. Số phận và trách nhiệm của mình là ở đây, chính mình mới hiểu được mình cần gì muốn gì và sẽ làm được gì.

Ra đi và khẳng định chắc chắn với mẹ rằng rể của mẹ sẽ về, để từ từ con dẫn về... Nói thì nói vậy, chứ trong cái thời đại mỳ ăn liền 4.0 này để tìm một người hiểu được giá trị của gia đình, biết trân quý, vun vén cuộc định mệnh bị/được ở bên nhau, biết chấp nhận và sửa chữa cho nhau... biết khi mô mới tìm được. Nhưng mà an ủi người già thì cũng đâu có tội, nhỉ?