Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Đăng tìm nội tạng

Dạo này có thói quen thỉnh thoảng đưa tay áp lên ngực trái, xem tim mình còn ko. Yên tâm là vẫn còn cảm nhận được nhịp đập đập nhưng rồi lại thấy hoang mang, tim vẫn còn đây mà sao mình chẳng cảm nhận được gì hết?

Lại chửi thề mấy thằng nghệ sĩ, mẹ kiếp nào là thơ là nhạc, vẽ vời tình yêu đến từ trái tim, cớ sao tao vẫn sống mà tim gan phèo phổi tao lạnh ngắt vầy!

Hiếm lắm mới nghe được con bạn thân kêu ca thất tình. Sau khi phang mấy câu làm nó im bặt thì mình nhắn lại "Tim gan phèo phổi tao chết quách đâu rồi, buồn thì qua tao nấu gì cho ăn, chứ tao ko an ủi được mẹ gì đâu". Rồi từ đó việc nấu ăn thành thần dược cho tụi nó, buồn kêu qua cho ăn, mệt qua nấu cho ăn, nhớ nhà lại qua kiếm đồ ăn...

Rồi cùng từ đó bị phát cuồng với đồ ăn. Tìm được sự yên bình thoải mái mỗi khi nấu ăn. Có những lần buồn ko nói được nên lời. Có những chuyện buồn ko thể chia sẻ. Bật nhạc và lặng lẽ nấu ăn. Bọn ăn bám xung quanh thì ngày càng béo trắng ra, còn mình thì vẫn gầy nhom.

Sáng nay ngủ dậy lại cảm giác trống rỗng, lại đưa tay áp lên ngực trái, mình vẫn sống nhưng có gì đó rất quan trọng đã chết mất rồi.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét