Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Off day

Đây là tôi, đang lang thang đường sách trong giờ hành chánh một ngày gần cuối tuần.

Tôi ko chịu nổi một sáng đã tỉnh thức hẳn mà vẫn nhớ về cơn ác mộng buổi đêm. Lửa, máu và xác chết. Tôi quằn quại bất lực và sợ hãi. Sợ hãi là cảm giác đọng lại cho đến lúc thức dậy và bắt đầu công việc của một ngày.

Tôi ăn sáng no nê, quần áo chỉnh tề như mọi ngày. Đồng hồ chỉ 7h, giờ mà tôi sẽ dỗ dành mấy con chó, đóng cửa nẻo và dắt xe ra đi làm, tôi gửi cái mail ngắn cho sếp: em xin nghỉ phép hôm nay. Ko lý do, ko giải thích, tôi ko thể đi làm hôm nay. Cơn ác mộng đêm như một lời cảnh tỉnh. Tôi cần dừng mọi thứ hàng ngày lại để suy nghĩ một chút về mọi chuyện. Chứ ko như khi tôi nói với con bạn thân hỏi tôi mơ gì để đi đánh đề à, tất nhiên là tôi đùa, kiểu như nó mà đi đánh đề thì tôi sẽ làm minh tinh màn bạc. Tôi vẫn hay cà rởn như thế để làm cho mọi thứ trở nên hài hước và có vẻ nhẹ nhàng. Để người nghe nghĩ rằng tôi ổn và cũng để tôi tự xoa dịu lòng mình là ko sao đâu, chuyện vặt ấy mà. Riêng sáng nay tôi ko cố tình "lừa bịp" con bạn là tôi ổn, tôi ko lừa bạn thân bao giờ, và vì tôi nhắn tin hỏi nó trước rằng tôi có nên nghỉ phép ko rồi mới viết mail cho sếp.

Có hai sinh vật trên trái đất bạn ko được lừa gạt đó là chó và bạn thân. Vì hai loài đó ko có khả năng tự vệ trước sự giả dối của bạn. Nó rất tin và trung thành với bạn mà.

Tôi ko đi làm mà lang thang ra đường sách. Buồn cười là cái đường sách nằm ngay sát công ty. Nhưng hai thế giới lại quá khác nhau. Ko chủ đích mình sẽ mua gì cho đến khi bắt gặp cuốn: Chết đi cho rồi của Matthew Quick. Nên thế, trong một ngày như thế này và sau một đêm như vậy.

Tôi chọn thêm vài thứ cho bạn bè và mấy đứa cháu. Tôi thích một đứa trẻ được lớn lên với những trang sách. Nên thế, trong một xã hội nát bấy như thế này (Xin lỗi Đ và NN... - bình thường tôi sẽ đệm thêm câu nữa cho hài hước, để người nghe thấy nhẹ nhàng, thấy thật ra cũng ko nát mấy).

Đây là tôi, 3 năm rồi mới quay lại thói quen: buồn chán là đi xuống tóc.

Tôi phải vòng hai lần mới tìm ra cái tiệm tóc, nghĩa là tôi đi chỗ mới, điều này cũng hơi khác với tôi trước giờ là thích chọn lựa theo thói quen cũ. Bạn chủ khá thú vị. Và cho tới lúc này cảm giác thích thú vẫn còn đọng lại nơi tôi như nét cọ sáng màu trong một bức tranh ngày dài u ám cả về thời tiết lẫn tâm trạng của người đang đắm mình trong cái tiết trời chết dẫm đó. Đáp lại câu trả lời cụt lủn của tôi "Cứ cắt ngắn nhất có thể", bạn chỉ cho tôi phân biệt tóc bị khô và tóc chưa đến nỗi khô lắm (nghĩa là vẫn có thể làm lại đẹp hơn) và tôi thuộc loại thứ hai, giải thích các kiểu tóc hợp với khuôn mặt mang nét tinh khôn của người cổ đại mà theo tôi đoán là do chưa tiến hóa hết (tôi ko tiện kể ra đây vì nó sẽ làm phai mất nét cọ sáng màu lúc nãy tôi nói)...

Và cuối cùng tôi chỉ mất một tí tóc và hẹn sẽ quay lại. Cái thú vị ở bạn này là sự say mê của bạn với tóc. Bạn nói miệt mài về tóc mà ko biết tôi đang nghe lõm bõm. Bạn cho xem hình các kiểu tóc đã làm và nói tôi chọn. Tay bạn làm liến thoắng, nâng niu từng lọn tóc, ko phải với tôi thôi mà cả với những khách khác. Vừa làm vừa nói, vừa giải thích rồi làm. Hiếm lắm mới thấy một bạn trẻ mang niềm say mê như vậy.

Nên thế, con người ta ko cần học hành bằng cấp này nọ gì nhiều, chỉ cần làm những điều mình thích và thích những điều mình làm, xã hội từ đó mà tốt lên.

Đây là tôi, đang quằn quại bất lực trước ngọn lửa, máu nhỏ trên sàn nhà và xác chết.

Tôi ko biết ai đang chết và lửa từ đâu bốc lên. Nhưng tôi thấy mình sợ. Có một tôi khác đứng bên ngoài tôi và sợ hãi tột cùng.

Tối qua tôi cãi nhau với em gái. Mà cũng ko hẳn là cãi nhau vì nó chẳng dám cãi lại tôi bao giờ. Tại tôi đang bực mình chuyện khác nên nạt nó, sau đó thấy áy náy nhưng thôi kệ. Nghĩ rằng hồi nhỏ mình cũng bị oan ức suốt, rồi vẫn lớn, cao hơn mét rưỡi và nặng hơn 40 ký. Có sao đâu.

Hôm sinh nhật ba tôi ko gọi về. Tôi giận ba nhưng chưa bao giờ nói. Tôi trách ngầm ba sao ko bên cạnh tôi, ko an ủi hay nói gì đó để tôi có động lực trong lúc tôi gặp khó khăn. Những cuộc gọi của ba chỉ xỏ xiên chuyện tôi sao chưa lấy chồng, hoặc là nghe mẹ nói ba đi nhậu. Ba cũng ko bên cạnh mẹ khi mẹ cần. Mà tôi thương mẹ nên tôi giận ba. Sinh nhật ba tôi note lên lịch bàn 10 cây nến nhưng ko hề gọi. Tôi biết ngày đó ba mong điện thoại của tôi nhất nhưng càng nghĩ vậy tôi lại càng ko gọi. Ko có tôi thì ba vẫn có những niềm vui khác bên bạn nhậu và rọ bia của ba mà.

Dạo này những người cũ thường liên lạc lại với tôi. Người cũ tôi nói theo nghĩa rộng lắm, gồm người yêu cũ, bạn thân cũ, đồng nghiệp cũ... tức là những người có mối quan hệ gắn bó với tôi lúc tôi còn là con người cũ, chứ tôi ko hề lăng nhăng đến nỗi phải dùng từ những người cũ nhé. Nhưng tôi hồi đáp họ bằng một con người mới, là chính tôi của hiện tại. Tôi có hơi day dứt ko biết mình làm thế là đúng hay sai, trước lý do mà họ liên lạc với tôi cũng chỉ vì muốn nói chuyện với một con người đã từng là quen thuộc. Tôi ko thể như trước nên tôi từ chối hết những sợi dây có thể nối tôi về với ngày xưa. Tôi muốn họ lưu giữ hình ảnh của tôi như lần cuối cùng họ gặp. Tôi biết họ buồn hoặc ghét nhưng tôi ko xin lỗi, vì nghĩ có đầy thứ bất công trên đời này đâu phải lúc nào cũng được nghe câu xin lỗi.

Trong tất cả mọi chuyện tôi đã có thể khác, tại sao tôi vẫn chọn lựa như vậy. Liệu có một sự hối tiếc nào ập đến, lửa, máu và xác chết trước khi tôi kịp thay đổi mình?

Vấn đề nằm ở chỗ tôi ko thể nói, và cũng chẳng có ai hỏi, nên mọi chuyện cứ nằm ì ở đấy. Tôi muốn thư giãn nhiều hơn, muốn nghỉ phép nhiều hơn, muốn đọc sách nhiều hơn...

Đây là tôi, vẫn lang thang ở đường sách tới 5h chiều.

Tôi muốn ngồi đến 9h đêm nhưng quán cafe ko có toilet riêng nên tôi phải nhổ cái mông lên khỏi ghế. Quá hay và quá nguy hiểm cho một quán cafe kiểu bạn trả tiền đồ uống trước rồi... muốn ngồi tới khi nào ngồi!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét