Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Người cũ

Một người cũ vẫn yêu một con người cũ
Bỏ người mới bơ vơ trong một người cũ
Một người cũ chạy tìm một người mới
Để bơ vơ giữa chính mình vẫn cũ.

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

Chiều

Chiều muộn đứng bên ô cửa lầu 5 văn phòng nhìn xuống đường phố.

Thời tiết ảnh hưởng áp thấp nên cứ mưa lất phất, mây trời mờ ảo. Đứng bên trong ô cửa kính nhưng vẫn cảm nhận được bên ngoài gió lớn. Thành phố xao xác chuyển động đều đặn dưới chân như những mô hình trò chơi thu nhỏ trong phim hoạt hình thời cũ.

Trời tháng 8, Sài Gòn chẳng có mùa thu sao lòng buồn tan nát. Nghĩ thầm giá như mình ko buồn thì giờ mình sẽ đi hẹn hò, mình ko buồn mình sẽ hòa vào dòng người dưới kia để ko thấy cô đơn. Và nếu mình ko buồn, mình sẽ ước có anh ở đây để nhìn ngắm thành phố về đêm cùng mình. Buồn cười thật, con người ta có thể buồn đến mức ko dám nghĩ đến việc để cho một người bên cạnh, sợ họ buồn theo mình, hoặc sợ mình ko đủ sức để vui cùng họ.

Gia đình là gì nhỉ? Người yêu, người tình có thể phân biệt được? Ước mơ và niềm trông đợi có cùng là một?

Lòng người bao la quá, cho những hơn thua được mất nhưng lại quá hẹp hòi để giữ gìn trái tim một con người. Những đổ vỡ có quá khó để hàn gắn, với một đứa như mình - ko bao giờ có khoảng giữa - một là tất cả, hai là ko là gì cả - hoặc giữ lấy trọn vẹn hoặc vứt đi. Cứ như thế rồi thành buồn, thành khổ...

Thành phố bị nuốt chửng bởi màn đêm để thắp lên những tia sáng lung linh dọc bên đường. Thành phố chọn lựa những ngọn đèn để ko đánh mất mình hay đánh đổi một ngày để được lấp lánh? Mình tự hỏi.

Phố nay buồn quá. Anh có buồn?